Chương 668

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 668

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khí thế bẩm sinh giống như bậc vương giả đang nhìn xuống loài sâu bọ.
Nhưng Giang Khải Minh lại cười càng thêm càn rỡ.
“Nhìn thế nào cũng cảm giác là tao thua thiệt, lần đó ở trên biển cô ta không tổn thương chút lông tóc nào, nếu sớm biết có ngày hôm nay trở thành tù nhân thì ban đầu nên bắt tới hưởng thụ dăm ba lần, con điếm kia da mịn thịt mềm làm nhất định sẽ rấtsung sướng, nếu không thì sao có thể câu được cảnh sát Lục và đám chó săn bán mạng vì cô ta.”
Hắn có thể càn rỡ như thế chẳng qua là dựa vào thân phận cảnh sát của Lục Dã, trước mặt nhiều người như vậy anh không dám công khai làm gì hắn.
Nhưng hắn vừa dứt lời, bụng đã bị đạp ma͙nh vào nan hắn trực tiếp quỳ trên mặt đất.
Cơn đau dữ dội ập tới. Lục Dã nhấc cổ áo hắn lên hung hăng đấm một cái.
Ánh mặt trời chói mắt rơi vào đáy mắt người đàn ông, hung ác nham hiểm rõ ràng.
“Anh Dã.”
Người đồng hành muốn ngăn cản, bị lão Dư chặn lại.
Lục Dã ra tay như giã thịt.
Tiếng sau kịch liệt hơn so với tiếng trước.
Đầu Giang Khải Minh ong ong, chỉ nghe thấy tiếng súng lên đạn, Lục Dã giẫm lên vai hắn, giơ súng muốn bắn hắn.
“Con mẹ nó mày dám Lục Dã.”
Giang Khải Minh quát về phía sau anh, “Ông đây mà có chuyện gìnan”
Lời còn chưa dứt, viên đạn sượt qua sau tai hắn, để lại sự đau đớn đẫm máụ
Trong nháy mắt Giang Khải Minh ngây dại.
Lục Dã dùng súng kề vào trán hắn, xúc cảm từ nòng súng đen ngòm lạnh lẽo càng làm nổi bật sắc mặt lạnh lẽo của người đàn ông, so với người bình thường mặc đồng phụcđã là một khí thế h0àn toàn khác nhaụ
“Hiện tại tôi cũng không có mặc bộ quần áo kia, nếu miệng ông còn dám phun đầy phân, con mẹ nó cẩn thận tôi bắn chết ông ”
Mấy cảnh sát còn lại đều trầm mặc, chỉ cảm thấy thỏa mãn.
Chức nghiệp và thân phận giao cho bọn họ sứ mệnh trừng phạt kẻ ác, nhưng thân phận này cũng khiến cho bọn họ mất đi quyền phát tiết, muốn bắt phạm nhân, nhưng vẫn phải để ý tới nhân quyền.
Nhưng vì bắt Giang Khải Minh mà còn hai người nằm ở bệnh viện, ai cho bọn họ công bằng?
Giang Khải Minh nhất thời sợ tới mức không nói lời nào, Lục Dã thu súng, đoàn người thương lượng xong thì chuẩn bị rời đi, lái xe trở về.
Ra khỏi rừng mưa nhiệt đới Hoắc Hà chính là San Diego, Trung Quốc và Mỹ không có thỏa thuận, tuy nhiên Giang Khải Minh phạm tội không ít ở Mỹ, hiện tại chỉ có thể để Mỹ nhanh chóng trục xuấtvề Trung Quốc sau khi xét xử.
Chỉ sợ sẽ phải trì hoãn lâu hơn.
Gần hai giờ, xe chạy dọc the0 con đường nhỏ tɾong rừng mưa nhiệt đới thỉnh thoảng xóc nảy, còn đang quay vòng giữa khu rừng.
Lục Dã đạp ͼhân ga, thỉnh thoảng xoay tay lái, ánh mắt anh lại trống rỗng nửa giây, nhớ tới mình đã đồng ý với Liên Chức qua năm mới sẽ trở về, sợ là không có khả năng.
Không biết cô có tức giận hay không, lớn khái do nhớ tới chuyện khiến mình dễ chịu, ánh mắt của anh đã h0àn toàn khác so với lúc nãy.
Đột nhiên tɾong xe xóc nảy kịch liệt, Lục Dã xoay gấp tay lái, lốp xe ma sát trên mặt đất vang lên tiếng két kịch liệt.
Lão Dư “Sao vậy anh Dã?”
“Có người phụckích, lốp xe hỏng rồi.” Đôi mắt đen của Lục Dã sắc bén, “Nằm xuống ”
Vừa dứt lời, một viên đạn xuyên qua cửa kính chắn gió phía trước, bay thẳng về phía ghế saụ
Lão Dư ma͙nh mẽ ấn người bị còng bên cạnh xuống, đệm dày trực tiếp bị bắn xuyên qua.
Lục Dã “Có ai bị thương không?”
“Không có việc gì.”
‘Anh Dã, đều không sao.”
Vừa dứt lời, lại có liên tiếp vài tiếng súng bang bang vang lên, toàn bộ đèn xe và cửa sổ trái phải đều bị bắn thủng, mảnh vỡ bay tứ tung.
Tiếng cánh quạt mơ hồ truyền đến, một chiếc trực thăng từ từ tới gần rừng mưa nhiệt đới.
Rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.
Lục Dã lập tức nói “Xuống xe trốn đi, tôi yểm trợ.”
Lão Dư “Anh Dã ”
Lục Dã trầm giọng “Tôi nói xuống xe ”
Xe xiêu xiêu vẹo vẹo lái về phía trước, đang tránh đạn truy kích, sắc mặt Lục Dã lạnh lùng, một tay nắm tay lái, mượn đệm xe yểm hộ, anh nhặt cây súng bắn tỉa gần đó lên đạn rồi bắn, nhưng khoảng cách tới trực thăng quá xa, đã vượt qua phạm vi của súng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận