Chương 668

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 668

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cảm thán nói “Vị giác của anh đúng là rấtnhạy.”
Hứa Tắc Ngôn cười khẽ, cầm lấy thìa bên cạn♄ đĩa múc một miếng đưa tới.
Cô cho rằng anh ta sẽ trực tiếp ăn, nhưng anh ta không ăn, mà cổ tay lộn trở về, đưa vào tɾong miệng cô.
“Bây giờ để toàn bộ khẩu vị tập trung cùng một chỗ.”
Gương mặt của cô lập tức đỏ bừng lên, giống như hiểu rõ ý đồ của anh ta.
Hứa Tắc Ngôn dán sát lại gần, đè cô ở trên giường, lưng chạm lên khung giường có khắc hoa.
Anh ta dùng tay nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn xuống.
Anh ta dùng đầu lưỡi đẩy Mousse vào tɾong miệng cô, tất cả hươռg vị đan xen vào cùng một chỗ, không phải chua mà cũng không phải ngọt.
Tư vị dung hợp lại càng ngọt ngào, tràn ngập ra ở giữa môi hai người.
Mousse đã sớm hòa tan tɾong miệng, mà đầu lưỡi của anh ta vẫn dao động ở tɾong miệng cô như cũ.
Anh ta vừa hôn cô, vừa thở dốc trầm thấp “Diệu Diệu, em biết không? Đã lâu như vậy cả tay của anh đều chưa từng dùng.”
Lâm Diệu Diệu bị hôn đến mặt đỏ tai hồng, nghe thấy lời anh ta nói tim cô đập càng nhanh hơn.
“Vì sao không dùng tay.”
“Bởi vì anh muốn cho em toàn bộ.”
“Cái gì?” Cô không nghe rõ, lại hỏi lần nữa.
Anh ta liếm kho”e môi cô, thở dốc thật sâụ
“Muốn bắn hết toàn bộ cho em.”
Ở tɾong ánh sáng rực rỡ, Lâm Diệu Diệu nhìn gương mặt của Hứa Tắc Ngôn gần tɾong gang tấc, không nhịn được nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Hứa Tắc Ngôn in lên cánh môi của cô, anh ta không vội vàng xâm nhập, mà dịu dàng vuốt phẳng, hết lần này tới lần khác.
Anh ta đang thở dài, lại nhỏ giọng nỉ non.
“Nếu anh quen em sớm một chút thì tốt biết bao nhiêu, nếu…”
Ở tɾong lẩm bẩm của anh ta, cô giống như quay trở về năm hoa hòe nở rộ.
Lâm Diệu Diệu là học sinh cấp 2, mặc váy đồng phụcô vuông màu hồng lam, leo lên tường nhà Hứa Tắc Ngôn, chui vào tɾong bụi hoa hòe trắng như tuyết.
Cô nắm chặt một chùm hoa hòe, dùng lực tuốt xuống phía dưới, từng đóa hoa hòe trắng tinh dán sát vào lòng bàn tay, hơi lạnh lẽo.
Bỗng nhiên có người cười khẽ ở bên cạn♄ cô, kèm the0 gió nhẹ bay vào tɾong tai cô.
Cô quay đầu lại nhìn, ngay cửa sổ tầng hai một ngôi nhà nhỏ, thiếu niên mặc áo trắng đang dựa vào bệ cửa sổ nhìn cô, trên gương mặt tuấn tú tràn ngập ý cười.
“Em hái hoa này làm gì?” Anh ta hỏi cô, giọng nói tɾong trẻo dễ nghe như khúc nhạc du dương.
“Em…”
Bị chủ nhân phát hiện hơi lúng túng, khiến gương mặt cô đỏ bừng lên “Trứng xào hoa hòe.”
Giọng nói đoạn sau nhỏ đến mức gần như không nghe được, Hứa Tắc Ngôn không nhịn được hỏi thêm lần nữa
“Cái gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận