Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nghỉ ngơi trong chốc lát, uống trước ly nước trái cây.”
Trịnh Trúc Nghĩa mang lên một ly nước ép dưa hấu đi vào thư phòng
“Vâng.”
Cố Thiển Thiển trả lời. Bởi vì cô có chuyện giấu Trịnh Trúc Nghĩa, cho nên không dám ngẩng đầu nhìn anh. Cô cúi đầu nhấp từng ngụm nhỏ nước trái cây, để che đi cảm giác hoảng loạn của chính bản thân mình.
Vài ngày hôm nay thái độ của Trịnh Trúc Nghĩa đối với cô có chút thay đổi. Không nghĩ là ngay từ đầu như vậy tâm tình bất định. Cố Thiển Thiển lúc nào cũng luôn ở trong trạng thái cẩn thận, sợ vô tình làm gì đó không cẩn thận sẽ chạm vào vảy ngược của anh như vậy thì sẽ là tự rước lấy xui xẻo vào mình.
“Muốn ăn cái gì, anh đi nấu cơm.”
Trịnh Trúc Nghĩa cúi đầu liền nhìn thấy hình ảnh miệng nhỏ xinh của cô đang ngoan ngoãn uống từng chút nước trái cây. Anh là người rõ ràng nhất hình ảnh miệng nhỏ xinh kia có bao nhiêu hương vị hấp dẫn, đè nén xuống du͙© vọиɠ đang không ngừng kêu gào trong lòng, anh ôn nhu hỏi.
“Cái gì cũng được. Em muốn ăn bò bít tết.”
Cố Thiển Thiển nghĩ tới kế hoạch của buổi tối hôm nay. Lại thay đổi giọng nói.
“Được”
Khó có khi được cô vui vẻ yêu cầu. Trịnh Trúc Nghĩa tâm trạng vui sướиɠ đi xuống bếp để chuẩn bị làm một bữa thật ngon là bò bít tết cho cô.
Cố Thiển Thiển nghĩ tới kế hoạch của mình tối nay, trong long có chút bất an. Sâu bên trong trái tim lại như có một chút không nỡ cùng luyến tiếc. Nỗ lực đè nén xuống những cảm xúc không nên có. Cố Thiển Thiển con ngươi trở nên kiên định hơn nhiều.
“Em ở trong thư phòng tìm được nó”
Trong thư phòng có để rất nhiều loại rượu quý và đắt tiền. Cố Thiển Thiển tiện tay lấy xuống một chai rượu vang đỏ.
Nhìn thấy Cố Thiển Thiển cầm rượu vang đỏ xuống dưới, Trịnh Trúc Nghĩa con ngươi lập tức lóe sáng lên. Cô đang muốn lấy lòng mình sao?
Phòng bếp tất cả mọi thứ đều tắt hết đi. Chỉ còn lại vài cây nến đang chiếu sáng.
Không nghĩ tới là sắp chia tay, bữa tối cuối cùng ăn với anh lại trở nên lạng mạn như vậy.
“Vì sao lại đột nhiên muốn uống rượu.”
Xuyên thấu qua ánh nến ấm áp đang chiếu sang, Trịnh Trúc Nghĩa anh mắt nhìn trực tiếp về hướng Cố Thiển Thiển.
“Ngẫu nhiên nhìn thấy nó trong thư phòng nên liền lấy xuống. Bò bít tết không phải là hợp để uống cùng rượu vang sao.”
Cố Thiển Thiển giải thích với anh.
“Mùi vị có hợp không?”
“Ăn rất ngon.”
Sau khi ăn xong vài miếng bò bít tết, chủ động cầm chai và rót vào ly rượu cho Trịnh Trúc Nghĩa.
“Thiển Thiển không sợ lúc uống say sẽ bị anh chiếm tiện nghi của em nữa sao?”
Cầm trên tay nâng ly rượu lên, Trịnh Trúc Nghĩa đột nhiên hỏi cô.
“Nói vậy chưa biết tới lúc sẽ là ai say trước ai đâu.”
Cố Thiển Thiển sửng sốt, trong giọng nói có chút không phục. Trong lòng lại như miệng núi lửa chuẩn bị phun trào, rõ ràng bản thân cô đều bị anh chiếm hết tiện nghi rồi. Còn cái gì tốt hơn để chiếm sao!
“Ha ha. Anh liền mong chờ Thiển Thiển có thể chuốc say để có thể chiếm tiện nghi.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói xong liền uống một hơi cạn ly rượu đang cầm.
Cố Thiển Thiển định nhỏ rượu trong ly. Ngay lúc Trịnh Trúc Nghĩa nhìn cô chằm chằm nghĩ ngợi liền khẽ cắn môi cũng uống sạch ly rượu trên tay. Trong đầu thì lại suy nghĩ rượu vang cũng không có nồng độ cồn cao, nên chắc hẳn sẽ không bị say nha?
Hai người cứ như vậy xử lý hết một chai rượu vang đỏ, Trịnh Trúc Nghĩa sắc mặt cũng không có thay đổi gì hết vẫn rất bình thường, còn Cố Thiển Thiển thì khuân mặt đỏ bừng bừng như trái ớt.
“Nào … Tạch … Cụng ly …”
Rõ ràng là đã uống say rồi.
“Ha ha, say. Thiển Thiển anh muốn chiếm tiện nghi của em rồi.”
Trịnh Trúc Nghĩa đưa miệng lại gần tai cô nhẹ nhàng nói ra.
“Đi … Tránh ra …”
Cố Thiển Thiển hai bên má dần dần hiện lên màu hồng. Dùng tay muốn gạt ra âm thanh đang phát ra ở ngay cạnh tai của cô.
“Ách … Em muốn uống rượu …”
Trịnh Trúc Nghĩa đem cô ôm tiến về phía giường, Cố Thiển Thiển lập tức lăn qua lăn lại trên giường sau đó nằm ngửa, trong miệng vẫn phát ra âm thanh của lời nói khi say rượu.
“Anh say.”
“anh không có say!”
Nghe thấy âm thanh mình không thích, Cố Thiển Thiển dùng tay xua đi. Phảng phất như là muốn xua đi cái âm thanh đang vang bên tai mình.
“Anh muốn chiếm tiện nghi của em.”
Trịnh Trúc Nghĩa cúi người đè lên trên người cô. Ngả ngớn nói.
“Ồ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận