Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: (Ngoại Truyện 1 – Góc nhìn Chiến Lược – Phần 2)
Sau cái vụ tôi gãy chân và màn thú tội đẫm nước mắt (của tôi) và nước lồn (của nàng ta) trong nhà vệ sinh bệnh viện, tôi đã nghĩ mình thắng rồi. Tôi đã nghĩ mình cuối cùng cũng “xoay người nông nô” làm chủ.
Tôi đã lầm.
Tôi đòi một cái đám cưới. Tôi nói con tôi không thể không có bố. Tôi ép nàng ta phải cho tôi một danh phận.
Và nàng ta đồng ý.
Nàng ta đồng ý một cách nhẹ bẫng.
“Được thôi,” nàng ta nói, “anh muốn thì mình cưới. Em không thể về nước đăng ký, rùm beng lắm. Hay mình đi du lịch kết hôn đi.”
Du lịch kết hôn! Nghe lãng mạn vãi lồn!
Tôi đã tưởng tượng một bãi biển đầy nắng, chỉ có tôi và nàng.
Nhưng tôi lại lầm.
Chúng tôi đến Las Vegas. Và cái gọi là “lễ cưới” của tôi, nó giống một trò đùa hơn.
Khách mời? Có. Hai người.
Hai người, mẹ kiếp, toàn bộ là “nhà mẹ đẻ” của nàng ta.
Người thứ nhất: Khang Lộ.
Con mụ sếp tổng mặt lạnh như băng của tôi. Nàng ta đến, ném cho Diệp Sương một cái hộp nhẫn kim cương, rồi ngồi ở hàng ghế đầu, nhìn tôi như thể tôi là thằng nhóc con vừa trộm được kẹo. Ánh mắt đó làm tôi cứng cả sống lưng. Tôi sợ con mụ này. Tôi biết ơn vì mụ ta đã giúp tôi dẹp đám paparazzi, nhưng tôi vẫn sợ. Đàn bà như mụ ta, đụ một phát chắc gãy cặc.
Người thứ hai: Cam Lộ.
Cái thằng chó đẻ mà tôi ghét nhất trần đời!
Cái thằng mà tôi biết thừa đã “tà tâm bất tử” với vợ tôi suốt bảy năm! Gã đến, cười cười nói nói, khoác tay Diệp Sương, làm như thể gã mới là chú rể, còn tôi là thằng tài xế.
Tôi điên tiết.
Cả cái đám cưới, tôi cảm thấy mình là thằng hề. Tôi là thằng con rể đang phải ra mắt hai vị “phụ huynh” đáng sợ nhất thế giới.
Tôi không thể làm gì Diệp Sương. Nàng ta đang mang thai hai tháng. Bác sĩ nói phải kiêng cữ.
Kiêng! Ngay tại Las Vegas! Thành phố của tội lỗi!
Tôi đang ở cái nơi mà người ta có thể đụ nhau đến chết, vậy mà tôi phải nhìn vợ tôi, nhìn cái lồn đã ba tháng nay tôi thèm đến phát điên, mà không thể “động đậy”. [1817, 1818]
Tôi cảm thấy con cặc của tôi nó uất ức. Nó muốn nổ tung cái quần.
Tôi không thể trút giận lên Diệp Sương. Tôi không dám trút giận lên Khang Lộ.
Nên tôi trút giận lên Cam Lộ.
Đêm đó, tôi lôi gã ra sòng bạc.
“Chơi một ván,” tôi nói. “Cho ra dáng đàn ông.”
Và tôi đã thắng. Tôi thắng sạch. Tôi thắng đến mức gã không còn một đồng xu để trả tiền taxi.
Đó là chiến thắng duy nhất của tôi trong cái đám cưới chó má này.
Tôi ôm Diệp Sương ngủ. Nàng ta thở đều, ngủ say như chết. Còn tôi thì nhìn trần nhà, cảm nhận con cặc của mình đang cứng như đá.
Tôi thề, chỉ cần qua ba tháng này, tôi sẽ đụ nàng ta, đụ bù, đụ đến mức nàng ta quên cả họ tên thằng Cam Lộ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận