Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là không biết hiện giờ tình hình bên Mục Hàn và Nam Khôn thế nào rồi, hơn nữa sao gã này biết được kế hoạch của bọn họ?

Gã đàn ông này như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười híp mắt nói: “Thật ra tên gọi thật của tôi là Jason Kono.”

Kono!

Chẳng lẽ gã ta chính là người đứng đầu chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người của gia tộc kia?!

Lời vừa nói ra thì trong nháy mắt Triển Du trừng lớn mắt: “Thì ra mày chính là người đứng sau lưng Nam Duệ!”

Lúc trước bọn cô đã điều tra ra Nam Duệ cấu kết với người của gia tộc Kono nhưng lại chết sống vẫn không tra ra đến tột cùng người kia là ai.

Khó trách gã ta lại biết rõ kế hoạch của bọn cô như vậy!

Nam Duệ chết tiệt! Bội bạc, lại còn dám đối địch với chính phủ, đúng là rồi chán sống!

Jason mây trôi nước chảy nói: “Lúc trước nếu Nam Khôn không cầm cái đầu của ba tôi đi tranh công thì em cho rằng lão già kia sẽ giao Xích Thủy cho hắn sao? Không giúp Nam Duệ, làm sao tôi trả được mối thù giết cha này?”

Lúc trước nhà họ Nam và gia tộc Kono vẫn không ngừng tranh chấp trong thị trường vũ khí Trung Đông, lão Kono vẫn muốn tìm cơ hội diệt trừ ông ngoại của Nam Khôn, không ngờ tới cuối cùng lại bị Nam Khôn lấy mất đầu. Người thừa kế Kono sau khi lên nắm quyền cũng không có bất kì hành động trả thù nào, mọi người còn tưởng chưởng môn tân nhiệm của gia tộc Kono là một đứa chân tôm mềm yếu, không nghĩ tới lúc này lại đào một cái bẫy lớn như vậy cho Nam Khôn.

Triển Du nghe thấy thì lòng nhảy dựng lên, ý nghĩ vốn rối như tơ trong nháy mắt trở nên vô cùng thông suốt.

Trước đây cô cho rằng gã đàn ông này giúp Nam Duệ đối phó với Nam Khôn chỉ là vì Nam Duệ đã từng làm việc cho gia tộc Kono, gã chỉ thuận nước đẩy thuyền, để Nam Duệ giúp gã dẫn Liệp Ưng mắc câu, lại không ngờ tới âm mưu này còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Như vậy xem ra lúc trước hơn phân nửa tin tức tình báo bọn họ nhận được từ nước ngoài cũng là do gã đàn ông này cố ý thả mồi mà thôi.

Thì ra từ lúc bắt đầu tất cả chỉ là cái bẫy của gã đàn ông này!

À, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn, vì báo thù, gã này thật đúng là đã nhọc lòng!

Triển Du hận đến nỗi lục phủ ngũ tạng cũng thấy đau, nghiến răng nghiến lợi: “Tốt nhất là mày đừng để cho tao có cơ hội bắt được, nếu không có xuống địa ngục tao cũng phải kéo mày chết chung!”

Jason không giận mà còn cười: “Tính tình của em đúng là không thay đổi chút nào, nhưng mà lần này tôi sẽ không cho em cơ hội chạy trốn nữa.”

Bản tính trời sinh của đàn ông là thích chinh phục, thứ càng không chiếm được thì càng khiến cho bọn họ muốn ngừng mà không được, Triển Du rơi vào tay Jason đã biết như thế.

Lúc trước vừa trông thấy cô, Jason đã bị vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô hấp dẫn, về sau ở chung lâu, tính cách tranh đấu quyết đoán lại yêu ghét rõ ràng của cô làm cho gã bị mê muội, nhưng gã không ngờ tới Triển Du không phải bông hoa hồng hoang dã mà là một cây thuốc phiện.

Dù gã biết rõ Triển Du là trái cấm nhưng gã vẫn không thoát khỏi thứ hấp dẫn cực hạn này.

Lần này ngoại trừ báo thù, thật ra cũng bởi vì lòng chấp niệm của gã với Triển Du đã quá sâu, muốn không được nên không thể từ bỏ được, bằng không gã cũng sẽ không tốn nhiều công sức như vậy, còn không tiếc ném nhiều tiền vung ra một cái lưới lớn.

Chỉ là gã không ngờ tới cái lưới lớn như vậy lại không vây được vật sỡ hữu của gã, nói thí dụ như thân thể cùng trái tim của Triển Du.

Vốn để cho Simon tặng Aki cho Nam Khôn cũng chỉ là muốn ly gián Nam Khôn và cậu hai của hắn cùng nhà họ Đoàn, lại không ngờ tới Aki bị đánh tráo – hắn vốn cho rằng Triển Du chỉ dùng thân phận sát thủ hoặc trợ lí của Mục Hàn ẩn núp trong Xích Thủy.

Lần này nếu không phải Thanh Mộc phát hiện kịp thời thì phỏng chừng hôm nay sẽ có một cục diện khác.

Mặc dù thế cục trước mắt đã nằm trong lòng bàn tay hắn, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc Triển Du đã ăn nằm với Nam Khôn thì Jason đã hận đến mức muốn giết người.

Hắn nói: “Tôi hận nhất là kẻ khác đụng vào đồ vật của tôi, Nam Khôn không chỉ đụng vào em mà còn giết cha tôi, em nói xong mối thù lớn như vậy làm sao tôi báo đây? Chém hắn như chém dưa sao? Hay là rút gân lột da? Hay là…để cho hắn tận mắt trông thấy tôi yêu thương em thế nào?”

Thân thể Triển Du khẽ chấn động, lửa giận dâng lên vạn trượng trong lồng ngực, nếu như giờ phút này cô còn một chút sức thì sẽ nhào tới cắn xé tên khốn nạn này!

Nhưng lại không có nếu như, giờ phút này cô ngoại trừ mở to hai mắt nhìn hắn thì ngay cả nghiêng đầu cũng thấy quá sức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận