Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lâu sau đó, Bạch Lê trả lời lại: 【…】
Thẩm Ám di chuyển đến khung chat của cô, gửi một đoạn tin nhắn thoại đến cho cô: “Sao em còn chưa ngủ?”
Một lát sau, Bạch Lê trả lời: 【Bây giờ em ngủ luôn.

Thẩm Ám mở một bài nhạc, đúng là ca khúc đơn mà trước kia Bạch Lê đã chia sẻ trong vòng bạn bè, anh hát theo vài câu, rồi lại đưa mắt liếc Wechat, Bạch Lê đã trả lời: 【Anh vẫn chưa ngủ sao?】
Thẩm Ám cà cà đầu lưỡi vào răng cửa, môi mỏng ghé sát và ống thu âm ở điện thoại, giọng nói trầm trầm: “Một mình, không ngủ được.


Bạch Lê không trả lời.

Thẩm Ám lại cười cười, nói thêm một câu: “Ngủ ngon.


Bạch Lê nghe đi nghe lại câu ngủ ngon kia tới tận mười mấy lần, lúc này mới chui vào trong ổ chăn, cô vô thức khẽ cong khoé môi, trong giấc mơ vẫn đang cười.

Buổi tối, Trầm Ám lại nhận được một cuộc điện thoại từ giám đốc vườn thú gọi tới, ở vườn thú của bọn họ có bác sĩ, nhưng hôm nay tạm xin nghỉ không tới, một con hổ Đông Bắc không cẩn thận để lòng bàn chân bị cắm phải đinh, trong vườn thú của bọn họ có dụng cụ và phòng giải phẫu, Thẩm Ám chờ bọn họ gây tê xong rồi tới giúp lấy cái đinh kia ra, sau đó băng bó.

Lúc ra về đã là hơn một giờ sáng, Thẩm Ám về thẳng nhà một chuyến, tắm rửa xong xuôi, lúc bước ra chỉ quàng mỗi khăn tắm, tưới cho hoa chút nước rồi di chuyển ra ngoài ban công.

Khi thay quần áo, anh đưa mắt nhìn cái rương nhỏ đặt dưới giường, thứ được nhét kín bên trong là tấm ga trải giường hôm nay anh lấy từ nhà Bạch Lê về.

Anh mở ra nhìn, sau đó mở Taobao, mua một phát bảy tấm ga trải giường hình hoa hướng dương liền.

Vừa mới trở về phòng khám, anh đã nhận được điện thoại từ đồn công an Đông Thành, cảnh sát trực ban ở đó nói với anh rằng, Thẩm Quảng Đức và tên chiếm đoạt địa bàn kia đi ăn xin, bị kẻ lang thang nào đó đánh.

Ông ta chạy đi muốn nhảy sông tự vẫn, lại được người ta cứu, hỏi ông ta có người thân nào không, ông ta cũng không nói năng gì, chỉ nói muốn chết mà thôi.

Người cứu ông ta đã gọi điện báo cảnh sát, ông ta đã được đưa tới đồn công an.

Câu nói “Cứ để ông ta tự tìm chết đi” vừa lên đến miệng Thẩm Ám lại không thể nào thốt ra nổi, anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, lúc này mới nói với đối phương ở đầu dây bên kia: “Tôi lập tức qua đó ngay.

”.

Khi mới mười tuổi, Thẩm Ám là một đứa lông bông chơi bời lêu lổng.

Hồi ấy, ông nội anh mở một gian phòng khám rất nhỏ, chỉ là một gian mặt tiền, bên trong đặt một cái bàn giải phẫu, một bàn làm việc, điều kiện đơn sơ đến cùng cực, chỉ có thể dựa vào kỹ thuật xuất sắc của ông, cộng thêm phí thu thấp, lúc này mới mời chào được không ít khách tới.

Sau khi Thẩm Quảng Đức ly hôn, ông ta suốt ngày ăn chơi đàng điếm, nhậu nhẹt gái gú cờ bạc, đánh cược đã ăn sâu vào bản tính, chưa tới một năm, tiền trong hòm đã thấy đáy, tiêu xài hoang phí toàn bộ gần như bay hơi hết, còn rước về không ít khoản vay nặng lãi.

Đám người kia nếu tìm tới ông ta mà không đòi được tiền đều sẽ tới phòng khám của ông nội để phá phách.

Lúc Thẩm Ám được ông nội đón về, anh không muốn tới phòng khám tàn tạ của ông nội mình, tan học xong là về thẳng nhà, cho tới tận khi có một hôm thấy ông nội về muộn, anh chạy tới phòng khám mới phát hiện ra toàn bộ phòng khám bị đập phá tan nát tới nỗi không còn hình còn dạng gì.

Ông nội đang cong thắt lưng nhắt lấy cái ghế dựa, nâng cái bàn rách nát tàn tạ kia dậy, ở cửa có bao nhiêu người đang đứng nói nói: “Nghe nói là do con trai thiếu nợ cờ bạc nên đám người đó tới đòi nợ ông ấy, ây da, hù chết người ta rồi, đám người kia ai cũng xăm khắp người, vừa nhìn đã biết chẳng phải thứ tốt lành gì… Hung dữ thật sự, vừa tới đã bóp cổ ông ấy, đòi tiền cho bằng được…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận