Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Theo Dõi
Lâm Tuyết nín thở, rón rén bám theo hai bóng người kia tới gần khu vực cầu thang cuối hành lang. Tuy nhiên, tình huống không dễ dàng như cô tưởng tượng. Rõ ràng chỉ chậm hơn một chút xíu, nhưng khi cô đến nơi, hai người kia đã biến mất như bốc hơi khỏi mặt đất.
Lâm Tuyết ngó nghiêng, cẩn thận bước ra khỏi chỗ nấp sau cây cột lớn, tiến lại gần sát hơn để quan sát. Lúc này cô mới phát hiện, dưới gầm cầu thang tối tăm có một cánh cửa gỗ nhỏ, sơn màu trùng với bức tường nên nếu nhìn từ xa rất khó nhận ra. Đó là lối dẫn ra khoảng sân sau của tòa nhà, nơi thường dùng để chứa đồ phế liệu hoặc dụng cụ vệ sinh.
Cô suy nghĩ một lát, sự tò mò thôi thúc chiến thắng nỗi sợ hãi, quyết định giơ tay định đẩy nhẹ cánh cửa xem thử.
Bất ngờ, tiếng cãi vã rì rầm từ bên kia cánh cửa truyền tới, âm thanh càng lúc càng gần, kèm theo tiếng bước chân vội vã. Có vẻ như họ sắp quay trở lại bên này!
Lâm Tuyết giật mình thon thót. Tốc độ của họ rất nhanh, cô đang đứng giữa hành lang trống trải, muốn chạy quay lại chỗ nấp cũ cũng không kịp nữa rồi. Đại não cô trì trệ trong giây lát, đứng chôn chân tại chỗ như trời trồng.
Cô tự nhủ thầm trong bụng: “Thôi xong, kiểu này bị bắt gặp thì xấu hổ chết mất. Cùng lắm thì giả ngu, cười chào một cái rồi bảo đi lạc vậy”.
Đang lúc bối rối chuẩn bị tinh thần “mặt dày”, bất ngờ một cánh tay rắn chắc từ trong bóng tối phía sau vươn tới, bịt chặt lấy miệng Lâm Tuyết, kéo mạnh cô giật lùi về phía sau.
Cả người cô bị lôi tuột vào một góc khuất tối om, nằm sâu dưới gầm cầu thang, bị che khuất bởi những chiếc bàn ghế cũ xếp chồng chất lên nhau.
Thì ra góc bên này cũng được tận dụng làm nơi chứa tạp vật, nhưng vì quá tối tăm và lộn xộn nên ít ai chú ý. Không gian chật hẹp chỉ vừa đủ cho hai người đứng ép sát vào nhau.
Tình huống diễn ra quá nhanh và khẩn cấp. Đúng lúc cánh cửa gỗ kia vừa bật mở, hai người kia bước ra, thì cũng là lúc Lâm Tuyết được người bí ẩn kéo sát, ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cả hai dính chặt lấy nhau không một kẽ hở, ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối.
Tuy nhiên, lúc này Lâm Tuyết cũng không còn tâm trí đâu để ý đến tư thế ám muội này hay danh tính người phía sau. Cô khẩn trương đến mức tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, căng mắt nhìn qua khe hở của đống bàn ghế cũ, tập trung quan sát hai người vừa bước ra từ cánh cửa.
Bên ngoài ánh sáng mạnh hơn trong góc tối này rất nhiều, nhưng vì họ đứng ngược sáng nên Lâm Tuyết không nhìn rõ mặt lắm. Chỉ thấy lờ mờ dáng người, một là người đàn ông trung niên có vẻ như là nam giáo viên với cái bụng hơi phệ, và một nữ sinh tóc dài, dáng người nhỏ nhắn.
Bốn người tính ra chỉ đứng cách nhau chưa đầy bốn mét. Nhưng hai người kia đang mải mê tranh cãi, giằng co gì đó nên hoàn toàn không ngờ rằng, ngay trong góc tối cách đó vài bước chân, có hai đôi mắt đang chăm chú theo dõi màn kịch của họ.
Xác định mình tạm thời an toàn, sẽ không bị phát hiện ngay lập tức, Lâm Tuyết mới bắt đầu thả lỏng một chút, chú ý đến tình huống hiện tại của bản thân.
Mũi và miệng cô vẫn bị bàn tay to lớn kia bịt kín bưng. Một cánh tay khác vòng qua eo, siết chặt cứng, giữ cô đứng yên tại chỗ. Cả tấm lưng cô dính sát vào lồng ngực rộng lớn, ấm nóng của người đằng sau. Tư thế này vô cùng gần gũi, thân mật, giống như đôi tình nhân đang ôm nhau trong bóng tối.
Cô khẽ cựa quậy đầu, ý muốn bảo người kia nới lỏng tay ra một chút vì khó thở. Đối phương dường như rất tinh ý, lập tức hiểu ý, từ từ buông lỏng bàn tay đang bịt miệng cô ra. Ngón tay thon dài của hắn còn như có như không lướt nhẹ qua bờ môi mềm mại của cô đầy trêu chọc. Tuy nhiên, cánh tay ôm eo vẫn giữ nguyên, thậm chí còn siết chặt hơn để cố định cô.
Lâm Tuyết định quay đầu lại xem “ân nhân” cứu mạng, vị cao nhân bí ẩn này là thần thánh phương nào mà lại xuất hiện ở đây đúng lúc thế. Nhưng cô vừa mới động đậy, một bàn tay to lớn khác đã lập tức đặt lên đỉnh đầu cô, ấn nhẹ xuống, giữ cố định không cho cô xoay người lại.
* “Ngoan ngoãn, đừng động”.
Người kia cúi đầu xuống, thì thầm sát bên tai Lâm Tuyết. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn đầy từ tính vang lên, mỗi lần hắn mở miệng, cánh môi nóng hổi lại lướt qua lại, chạm nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô. Hơi thở nóng rực phả vào tai khiến Lâm Tuyết rùng mình một cái, da gà nổi lên khắp người.
Cô nhỏ giọng lí nhí: “Cám ơn nhé”.
Người nọ khẽ cười “hì hì”, tiếng cười rung động truyền qua lồng ngực dán sát vào lưng cô: “Không có gì, bắt được một cô bé tò mò”.
Nói xong, hắn hạ tay xuống. Một tay vẫn ôm chặt eo cô, tay kia bao trọn lấy hai bàn tay đang cựa quậy của Lâm Tuyết, giữ chặt trước bụng cô. Cằm hắn rất tự nhiên gác lên đỉnh đầu cô, cọ cọ nhẹ nhàng.
Lâm Tuyết chợt nhận ra tên này rất cao, có lẽ phải trên 1m85, vì cô đi giày bệt mà hắn vẫn cao hơn cô cả một cái đầu. Cơ thể hắn rắn chắc như đá, cánh tay hữu lực vô cùng, làm cả người cô như lọt thỏm, nhỏ bé trong vòng ôm che chở của hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận