Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính chưa từ bỏ ý định, bò dậy, duỗi cánh tay vẫn đang run run rẩy rẩy, mò về phía cửa sổ tìm kiếm.

Đầu ngón tay mới vừa đụng tới bức tường bằng khí đã bị bắn ngược lại, cô lại ngã về chỗ vừa rồi. Dù dưới thân đã được lót một tầng chăn nhưng vẫn cú ngã vẫn khiến cô đau muốn chết. Hạnh Mính không nhịn nổi mà đánh lên chăn, cuộn người ôm eo khóc nức nở, tiếng khóc nhỏ bé tràn khỏi kẽ răng, tràn đầy tủi thân ấm ức.

Nằm trên mặt đất xoa dịu cảm xúc một hồi lâu, Hạnh Mính mới bắt đầu đánh giá căn phòng. Bên cạnh cửa sổ có một bàn học, trên mặt bàn có rất nhiều quyển sách, còn có một chiếc bút.

Kết giới là do con yêu kia tạo ra, vậy nếu dùng phù thì sao?

Nghĩ vậy, cô bò dậy, thất tha thất thểu đi đến cạnh bàn học, mở sách ra, toàn là mấy danh tác mà cô xem không hiểu.

Hạnh Mính tìm được một trang giấy sạch sẽ, không có bất kỳ chữ viết nào, cô lập tức xé trang giấy đó xuống, kê lên một quyển sách, cầm bút cẩn thận vẽ bùa.

Cô chưa từng dùng loại giấy khác ngoài giấy vàng vẽ linh phù, nhưng Tùng Nhai pháp sư đã từng đã dạy cô một đạo khẩu quyết, hẳn là có thể có chút công dụng trong tình huống này.

Hạnh Mính nhét một góc phù vào trong miệng, nước bọt tẩm ướt tờ giấy, hai ngón tay khép lại, dựng trước người, lòng bàn tay hướng lên phía trên, nhắm mắt tâm vô tạp niệm, cánh môi mấp máy hồi lâu, mặc niệm câu chú ngữ, trang giấy trong miệng dần toả ra kim quang.

Cô dùng hai ngón tay cẩn thận gỡ xuống, đôi mắt nai thanh triệt mở ra, chăm chú nhìn tầng kết giới ngoài cửa sổ: “Kim quang tốc hiện, phúc hộ chân nhân. Cấp tốc nghe lệnh.”

Linh phù thoát khỏi ngón tay, đánh về phía kết giới. Thật không may mắn, linh phù lập tức bị bắn trở lại, Hạnh Mính vội vàng ôm đầu ngồi xổm xuống, linh phù giống như dụng vào một tấm màng cao su trên cửa, kéo căng ra rồi bắn ngược trở lại, kim quang loé sáng kéo dài, bay tán loạn trên đầu cô.

Hạnh Mính sợ bị linh phù ngộ thương, vội vàng túm lấy cái chăn dưới mông, kéo lên đỉnh đầu, bọc thân thể kín mít.

Qua một hồi lâu, đến khi không nghe thấy tiếng động gì nữa cô mới ló đầu ra. Nhìn linh phù ủ rũ nằm trên mặt đất, linh quang đã không còn, biến thành một tờ giấy bình thường.

Tuy hữu dụng, nhưng lại không hề có tác dụng.

Trên bàn trà để la liệt các chai povidone (1), bên cạnh còn có mấy cây tăm bông đã bị sử dụng.

Hồ ly cuộn tròn thành một đoàn, trong lòng còn ôm cái đuôi bị đốt trụi của mình.

Nghe thấy có tiếng động, nó lập tức dựng thẳng hai lỗ tai, lỗ tai bị phủ kín bởi nhúm lông xù xù, mấy nhúm lông run rẩy.

Người đứng ngoài cửa vẫn mặc nguyên một bộ quần áo ngủ, chẳng qua bên ngoài còn khoác thêm một kiện áo khoác cao bồi, che đi chỗ trống ở trái tim.

Anh cầm một túi đồ ăn, lúc vào cửa, mái tóc bạc thật dài kéo lê trên mặt đất, giống như những con rắn màu bạc uốn lượn, uốn éo theo bước chân của anh, bò về phía trước.

Hồ ly ôm cái đuôi, híp mắt, vẻ mặt oán hận nhìn anh chằm chằm.

Nguyên Tuấn Sách căn bản không chú ý tới “đống đồ” trên bàn trà, mắt cũng không liếc qua, đi thẳng vào phòng bếp.

Hồ Anh Tài hóa thành hình người, mông đang đặt trên sô pha đột nhiên giật bắn lên, anh ta che cái mông bị thương, khập khiễng đi qua.

“Xin lỗi.”

Nguyên Tuấn Sách quay đầu nhìn anh ta, Hồ Anh Tài che chỗ bị thương, sắc mặt như oán phụ, gương mặt âm u, chun cái mũi, híp mắt.

“Xin lỗi.”

Tuy lúc đó Nguyên Tuấn Sách mất khống chế, nhưng vẫn có thể nhớ rõ ràng những gì mình đã làm.

“Chỉ một câu xin lỗi mà cậu cho là xong việc rồi à! Phần lông ở chỗ kia của tôi bị đốt trọc! Trọc đó! Bộ lông này tượng trưng cho vẻ anh tuấn của tôi, mỗi ngày tôi đều dốc lòng chăm sóc chúng, cậu lại dám trực tiếp thiêu trọc nó!”

Nói rồi, cái đuôi từ sau mông xông ra, bộ lông màu nâu sáng bóng bóng loáng, duy chỉ có một phần ở cuống đuôi bị thiêu trọc, để lộ phần thịt sưng hồng. Hồ Anh Tài đau lòng ôm cái đuôi vào trong ngực.

“Đều tại cậu, đều tại cậu!”

Nguyên Tuấn Sách lại nói xin lỗi, lấy nguyên liệu nấu ăn từ trong túi ra, bắt đầu xử lý.

Hồ Anh Tài cũng không phải thật sự muốn anh bồi thường cái gì, anh ta chưa bao giờ là kiểu người được một tấc lại muốn tiến một thước.

Cái đuôi ở sau lưng vung vẩy một hồi rồi thu lại, Hồ Anh Tài nhìn đống tóc bạc đầy đất hỏi: “Vừa rồi cậu vẫn dùng cái bộ dạng này đi ra ngoài mua đồ ăn sao?”

“Không ai nhìn thấy.” Nguyên Tuấn Sách đặt rau xanh dưới vòi nước, rửa sạch.

Anh dùng yêu thuật, muốn người khác không nhìn thấy mình thật sự rất đơn giản, thậm chí cho dù anh có đứng trên nóc nhà, cách không lấy vật, cũng có thể lặng yên vô thanh vô tức có được những thứ đồ ăn này.

“Làm cho cô gái nhỏ kia sao?”

Nguyên Tuấn Sách gật đầu.

Hồ Anh Tài ôm cánh tay, nhíu mày, lạnh lùng một hừ tiếng: “Không phải chứ. Tôi nói cậu, cô ta——”

Nguyên Tuấn Sách trừng mắt nhìn chằm chằm Hồ Anh Tài, anh biết anh ta muốn nói gì, Hồ Anh Tài thấy thế ngậm miệng.

“Được rồi cái đồ si tình, trả tiền lương tài xế của tháng này với tiền bồi thường bị thương cho tôi.”

Anh suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lại tiếp tục cúi đầu làm việc: “Ở hòm thư, tiền tháng này tiền tôi còn chưa lấy.”

Hồ Anh Tài nghe xong, tung ta tung tăng cầm chìa khóa hòm thư chạy ra ngoài.

Xuyên qua con đường nhỏ trước cửa, hòm thư được đặt dưới tàng cây tùng xanh mơn mởn. Hòm thư được điêu khắc cầu kì, nhìn giống như hòa chung một thể với cây tùng chung quanh, nếu không nhìn kỹ, căn bản phát hiện không được, trên thân cây kia còn có một cái lỗ khoá nho nhỏ.

Hồ Anh Tài vừa mở ra, một đống bưu kiện bị nhét đầy hộp thư lạch cạch rơi đầy dưới chân.

Anh ta ngồi xổm xuống, tùy tiện mở một cái, bên trong là một chồng tiền màu hồng thật dày. Hồ Anh Tài cũng không tham lam, chỉ lấy đủ phần tiền mình nên được nhận, đống còn dư lại đều đặt trên bàn trà.

Trù nghệ của Nguyên Tuấn Sách không tính là thành thạo, anh phải nhìn sách học rất nhiều, rồi mua những nguyên liệu tương ứng, dựa theo những gì được hướng dẫn trong sách, sơ chế rồi nấu nướng, nhưng thành quả thì nhìn thế nào cũng không thấy thích hợp.

Anh đặt đồ ăn lên khay, bưng lên lầu, mái tóc dài quét qua các bậc cầu thang, theo bước chân của anh, chậm rãi bò lên trên.

Mở cửa, Hạnh Mính nửa ngồi trên giường, phần lưng dựa vào chiếc gối mềm mại phía sau, dáng vẻ như đã sớm biết anh sẽ đến, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn chờ anh. Cảnh tượng này khiến Nguyên Tuấn Sách cực kỳ hài lòng.

“Tôi làm cơm cho cậu.” Anh đặt mâm đồ ăn lên mặt tủ bên mép giường.

Hạnh Mính nhìn thoáng qua, không ngờ cô lại có thể đọc ra tên mấy món anh làm: rau xanh xào tỏi, ớt xanh xào thịt, bông cải xanh nấu canh.

Cũng không có gì bất ngờ, tất cả đều có màu xanh lục.

Cô đúng là đang rất đói bụng, không tự kìm chế được mà nuốt nước miếng. Đến lúc Nguyên Tuấn Sách đút cho cô, Hạnh Mính hé miệng ăn ngấu ăn nghiến. Điều làm cô khá bất ngờ là hương vị của các món ăn, chúng không quá khó ăn.

Tuy rằng cũng không phải ngon, có món mặn rụng răng, có món lại ngọt đến phát ngấy, Hạnh Mính cảm thấy anh chắc chắn không phân biệt được đường với muối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận