Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gần như là người kia vừa nói xong, một giọng nói nặng nề vang lên ở đối diện, “Vâng.”

Tuy rằng chỉ có một chữ, nhưng lại cực kỳ quả quyết, khiến người còn lại câm lặng.

Dịch Nhữ nhận ra được là giọng của mẹ Phương và Hạ Cảnh Chiêu. Mẹ Phương hít sâu một hơi rồi đóng cửa cái rầm như bị tức điên, Dịch Nhữ vẫn nhắm nghiền hai mắt.

Xung quanh trở nên yên tĩnh.

Dịch Nhữ cẩn thận điều chỉnh nhịp thở, cảm giác được Hạ Cảnh Chiêu đang nhìn mình, có người nhẹ nhàng chạm vào gò má cô, ngón tay hơi thô ráp lướt qua mặt cô.

Hạ Cảnh Chiêu lại nói chuyện, giọng anh khàn khàn, nặng nề trầm thấp, như tiếng than thở đau đớn vang lên bên tai cô, “A Nhữ, khi nào em mới tỉnh lại chứ?”

Dịch Nhữ lập tức có cảm giác hoảng hốt chẳng biết bây giờ là lúc nào, tim cũng đập thình thịch theo.

Hạ Cảnh Chiêu đã mặc một bộ vest đặt may từ lâu, anh ngồi xuống trước xe lăn, một người đẹp tóc dài tới ngực đang ngồi gục ở đó, cô được trang điểm xinh đẹp, mặc váy trắng rực rỡ, giữa ngực có những tua rua và những chi tiết thủ công tinh xảo, còn đeo chiếc vòng đá quý chói mắt.

Cô như một nàng công chúa ngủ say được ăn vận xinh đẹp, vẫn luôn buông hàng mi im lặng.

“Xin lỗi em…”

Hạ Cảnh Chiêu nhìn vẻ đẹp của cô một lúc lâu.

“Anh lừa em, sau ba tháng là em có thể thấy được.”

“Chẳng phải em luôn muốn rời khỏi anh sao? Em tỉnh lại đi, anh sẽ thả em đi.”

“A Nhữ, anh nhớ em nhiều lắm.”

Nàng công chúa ngủ say vẫn ngồi yên như con rối trên xe lăn, không hề có phản ứng gì. Hạ Cảnh Chiêu quan sát Dịch Nhữ một lúc lâu, cuối cùng đẩy xe lăn gọi người vào, có tiếng bạn cùng phòng và bạn bè vang lên.

“Bạn thân ơi, sao bỗng nhiên cậu bị bệnh thế, phải mau khỏi đấy nhé!”

“Xem bạn trai của cậu yêu cậu biết chừng nào kìa, cậu kết hôn…”

“Tiểu A, cậu gọi như thế cô ấy không tỉnh đâu, phải nói là còn bốn, năm tháng nữa sẽ tới thời gian bào chữa rồi, có nên bỏ qua thời điểm mấu chốt như vậy không? Dịch Nhữ, mau tỉnh lại đi!”

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, lòng Dịch Nhữ cực kỳ kích động, nhất là câu nói cuối cùng của người bạn kia, khiến cô suýt thì không kiềm chế được bản thân, đứng dậy bảo bọn họ dẫn cô đi.

Nhưng cuối cùng thì Dịch Nhữ vẫn không nói gì.

Trong khúc nhạc đệm “Wedding March” và tiếng MC dẫn chương trình, Dịch Nhữ được nắm tay, đưa vào hiện trường hôn lễ long trọng trong tiếng vỗ tay, cô lại đeo nhẫn một lần nữa, lại bị bắt đeo nhẫn cho Hạ Cảnh Chiêu.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, có rất nhiều người chủ động đứng dậy như thể cảm nhận được tình yêu cảm động này. Dịch Nhữ sửng sốt, nhưng cô không hề cảm thấy bản thân là cô dâu mà không khác gì kẻ tù tội đui mù không còn đường nào để trốn, ở xa xa nghe tiếng ồn ào và tình yêu của người khác.

Dịch Nhữ tìm được cơ hội, cô rút tay về trước mặt bao người, tháo nhẫn ra.

Đồng thời tiếng kêu “cứu” khàn khàn vừa vang lên, một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy sau gáy Dịch Nhữ, khiến Dịch Nhữ im lặng.

Tư thế này cũng rất khéo, đứng ở vị trí người xem chỉ thấy Hạ Cảnh Chiêu dìu người hôn mê mà thôi, động tác tháo nhẫn cũng bị che giấu biến thành tư thế lảo đảo, huống chi, Hạ Cảnh Chiêu đã nghiêng người che khuất một nửa người Dịch Nhữ rồi.

Ngón tay của Dịch Nhữ bị siết đau đớn.

“Em đừng nhúc nhích.” Hạ Cảnh Chiêu bình tĩnh nói nhỏ cho cô nghe, nhưng vẫn mang khí thế rào rạt sóng gió, “Anh biết là em tỉnh rồi, em ngoan ngoãn chút đi.”

Gần như là cùng lúc đó, người quản gia đang đẩy xe lăn nhanh chóng ấn nút đẩy thuốc, liều thuốc tê được tính toán tỉ mỉ từ trước chảy vào cơ thể Dịch Nhữ, khiến Dịch Nhữ giữ được tỉnh táo nhưng vẫn ở trạng thái không thể cử động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận