Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng chín, bầu trời Thẩm Quyến cao và xanh vời vợi, nhưng trong lòng Xuân Vũ lại đang tích tụ một cơn bão lớn. Ngày dự sinh đang đến gần, cô trở nên nhạy cảm và lo lắng hơn bao giờ hết. Lý Thước dạo này thường xuyên đi làm về muộn, nói là công việc ở phòng tập bận rộn, nhưng cô cảm giác anh có điều gì đó giấu giếm.
Một buổi trưa, khi đang ở nhà một mình sắp xếp đồ sơ sinh, điện thoại Xuân Vũ reo lên. Là một số lạ. Cô bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng nhạc ồn ào, tiếng ly cốc va chạm và giọng nói lè nhè của một người đàn ông say rượu.
“Xuân Vũ… là em phải không?”
Xuân Vũ nhận ra giọng nói này. Là Lương Việt – người đàn em cô từng thầm thương trộm nhớ, người đã gián tiếp khiến cô bỏ chạy đến thành phố này.
“Lương Việt? Cậu gọi tôi có việc gì không?” Giọng cô lạnh nhạt.
“Tại sao… tại sao em lại tàn nhẫn với tôi như vậy?” Lương Việt gào lên trong điện thoại, giọng nói đầy uất ức và đau khổ. “Em từ chối tôi vì cái lý do đạo đức vớ vẩn gì đó… không muốn làm người thứ ba, không muốn phản bội bạn thân… Thế mà bây giờ thì sao? Hả? Em đi làm tình nhân cho một thằng đàn ông đã có vợ! Em cam tâm làm con giáp thứ 13 sao?”
Xuân Vũ sững sờ, tay cầm chiếc áo trẻ em rơi xuống đất. “Cậu nói cái gì? Cậu say rồi, đừng nói bậy. Tôi đã kết hôn đàng hoàng, chồng tôi là Lý Thước.”
“Kết hôn? Haha… Em ngây thơ quá Xuân Vũ ơi!” Lương Việt cười man dại. “Kết hôn cái con khỉ! Thằng đó tên thật là Lý Thước, con trai của Lý Liên Thắng – ông trùm tập đoàn mỹ phẩm Liren. Nó là thiếu gia nhà giàu, vợ nó là Đỗ Ngọc Thơ – thiên kim tiểu thư tập đoàn Đỗ thị! Cả cái giới thượng lưu này ai mà chẳng biết! Chỉ có em là ngu ngốc bị nó lừa làm vợ lẽ, làm máy đẻ thôi!”
Từng lời của Lương Việt như những nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Xuân Vũ. Tai cô ù đi, thế giới xung quanh chao đảo.
Lý Liên Thắng? Tập đoàn Liren? Đỗ Ngọc Thơ?
Những cái tên xa lạ nhưng lại liên kết với nhau một cách đáng sợ. Cô nhớ lại người phụ nữ tên Đỗ Ngọc Thơ đã kết bạn WeChat với mình. Cô nhớ lại sự giàu có bất thường của Lý Thước, căn hộ cao cấp, chiếc xe sang trọng, và cả việc anh giấu giếm gia đình.
“Cậu nói dối! Không thể nào…” Xuân Vũ hét lên, nước mắt trào ra.
“Em không tin thì lên mạng mà tra! Tra tên Lý Liên Thắng, tra tên Đỗ Ngọc Thơ đi! Xem mặt mũi thằng chồng em có giống hệt con trai lão ta không!”
Lương Việt cúp máy, để lại Xuân Vũ trong sự hoang mang tột độ.
Với đôi tay run rẩy, cô cầm điện thoại lên, gõ vào thanh tìm kiếm những cái tên mà Lương Việt vừa nói. Kết quả hiện ra trong tích tắc.
Hình ảnh một buổi tiệc sang trọng, Lý Liên Thắng đứng cạnh một người phụ nữ trẻ đẹp, sang trọng – chính là Đỗ Ngọc Thơ. Và bên cạnh họ, dù chỉ là một bức ảnh chụp nghiêng, nhưng Xuân Vũ nhận ra ngay lập tức dáng người ấy, sườn mặt ấy.
Là Lý Thước.
Dù anh mặc âu phục sang trọng, chải chuốt hơn ngày thường, nhưng đó chính là anh. Người đàn ông đầu gối tay ấp với cô, người cha của đứa con trong bụng cô.
Trong một bài báo khác, tiêu đề đập vào mắt cô: “Thiếu gia tập đoàn Liren – Lý Thước kết hôn cùng ái nữ tập đoàn Đỗ thị – Đỗ Ngọc Thơ. Đám cưới thế kỷ của giới kinh doanh.” Thời gian bài báo đăng là… hai năm trước.
Trước khi cô gặp anh.
Xuân Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt, không thở nổi. Vậy tờ giấy đăng ký kết hôn tiếng Anh kia là gì? Đám cưới ở nhà thờ Anh Quốc là gì?
Tất cả là giả dối. Là một vở kịch hoàn hảo do anh dựng lên để lừa gạt cô, biến cô thành kẻ thứ ba đê tiện mà cô căm ghét nhất.
Cơn đau từ trái tim lan xuống bụng dưới. Bụng cô quặn thắt lại từng cơn dữ dội. Xuân Vũ ôm bụng, ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận