Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gia Đình Kỳ Quặc
Ba chàng sinh viên bước vào, sững sờ khi thấy hai người đàn ông lớn tuổi đang ngồi đó với tư thế chủ nhân. Nhưng khi nhìn thấy Ninh Ninh an toàn, họ thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ.
* Thầy Lâm? Chú Lục? Tại sao hai người lại ở đây với Ninh Ninh? Hai người đang làm gì cô ấy?
Vu Đồng nóng nảy hỏi, nắm đấm siết chặt.
* Ngồi xuống đi. Chúng ta cần nói chuyện.
Lục Dực Nam ra lệnh, khí thế áp đảo khiến ba chàng trai trẻ phải chùn bước. Họ miễn cưỡng tìm chỗ ngồi xuống, tạo thành một vòng tròn vây quanh Ninh Ninh.
* Nghe đây, tôi không vòng vo. Tất cả chúng ta đều muốn cô ấy. Nhưng Ninh Ninh chỉ có một. Đánh nhau sứt đầu mẻ trán chẳng giải quyết được gì, chỉ làm cô ấy khổ sở thêm thôi.
Lục Dực Nam mở lời, ánh mắt quét qua từng người.
* Vậy ý chú là sao?
Giang Thuần đẩy gọng kính, bình tĩnh hỏi lại, dù trong lòng đang dậy sóng.
* Chia sẻ.
Hai từ ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân rơi xuống giữa căn lều, khiến không gian như đông cứng lại.
* Chia sẻ? Ông điên à? Cô ấy là người yêu của bọn tôi! Tôi không chấp nhận dùng chung bạn gái!
Vu Đồng gầm lên, định đứng dậy.
* Người yêu? Các cậu nghĩ các cậu đủ sức độc chiếm cô ấy sao?
Lâm Thành cười khẩy, hắn kéo Ninh Ninh vào lòng, bàn tay công khai luồn vào áo cô, bóp nhẹ bầu ngực trước mặt mọi người.
* Cơ thể cô ấy… rất đặc biệt. Nhu cầu tình dục của cô ấy cao gấp nhiều lần người bình thường. Một mình các cậu, hay thậm chí cả ba các cậu, có đủ sức thỏa mãn cô ấy mỗi ngày không? Hay là để cô ấy phải ra ngoài tìm kiếm thêm đàn ông khác? Đêm qua các cậu chơi cô ấy suốt đêm, nhưng sáng nay cô ấy vẫn ướt át khi gặp tôi đấy thôi.
Câu nói của Lâm Thành đánh trúng vào nỗi lo sợ thầm kín của mọi người. Họ đều biết Ninh Ninh dâm đãng thế nào khi lên giường, cô ấy như một cái động không đáy, luôn khao khát được lấp đầy.
* Hơn nữa, cô ấy cần sự bảo vệ, cần tiền bạc, cần địa vị. Những thứ đó, các cậu – những sinh viên chưa ra trường – có cho cô ấy được không? Tôi và Lục Dực Nam có thể cho cô ấy tất cả.
Lâm Thành bồi thêm một cú chí mạng. Giang Thuần, Từ Cảnh và Vu Đồng im lặng. Họ có tình yêu, có sức trẻ, nhưng đúng là họ thiếu quyền lực và sự vững chãi của những người đàn ông trưởng thành này.
* Ninh Ninh, em nghĩ sao?
Từ Cảnh quay sang nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trong lòng Lâm Thành. Ánh mắt cậu ta đầy đau lòng và hy vọng.
Kiều Ninh Ninh ngẩng đầu lên, nhìn năm người đàn ông xuất sắc đang vây quanh mình. Mỗi người một vẻ, một khí chất, nhưng đều chung một điểm là yêu cô, khao khát cô đến điên cuồng. Cô biết mình không thể trốn chạy nữa. Số phận đã an bài cho cô trở thành nữ hoàng của cái hậu cung này.
* Em… em không muốn ai phải rời đi cả. Em… em cần tất cả các anh. Em yêu các anh…
Lời thú nhận thẳng thắn và tham lam của cô khiến căn lều chìm vào im lặng trong giây lát. Rồi Giang Thuần thở dài, tháo kính xuống lau sơ rồi đeo lại.
* Được rồi. Nếu đó là điều em muốn. Chúng tôi chấp nhận… chia sẻ. Nhưng tôi sẽ không bao giờ buông tay em đâu.
* Nhưng phải có quy tắc! Không được làm cô ấy bị thương! Và không được ép cô ấy nếu cô ấy không muốn.
Vu Đồng gằn giọng, dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng đành thỏa hiệp.
* Tốt. Vậy đêm nay… chúng ta sẽ cùng nhau “chăm sóc” cô ấy. Coi như là lễ ra mắt của cái “gia đình” kỳ quặc này. Để xem các cậu có đủ bản lĩnh phục vụ cô ấy cùng chúng tôi không.
Lâm Thành tuyên bố, nụ cười tà mị nở trên môi. Hắn tắt ngọn đèn pin, để lại ánh trăng mờ ảo hắt vào lều. Sáu bóng người, một cuộc hoan lạc tập thể chính thức bắt đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận