Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác còn chưa nói xong Đào Đào bỗng chớp chớp mắt không nói gì nắm đai cặp đi qua đường.

Giang Vọng nhìn bóng lưng cô thì ngồi lên xe không biết nên mở miệng thế nào.

Đợi đến lúc cô quẹo vào trường học không còn bóng dáng nữa mới nơm nớp lo sợ mở miệng, “Em ấy đã bị mày doạ cho sợ rồi.”

Thời Thác đứng đó nhìn chằm chằm vào con đường nhựa, anh cảm thấy chân mình bắt đầu nặng trĩu.

“Tao…”

“Chuyện này mày không thể cứ giấu mãi được. Nói hết với em ấy đi không chừng sau này con bé sẽ đi cẩn thận hơn, nhưng nếu mày không nói mà cứ đùng đùng hung dữ như vậy người ta sẽ tức giận.”

Giang Vọng giơ tay vỗ vai anh, an ủi anh “Được rồi, đến phòng vẽ tranh trước đi đến giữa trưa rồi đi dỗ người ta.”

Lúc này Đào Đào chạy đấy khu dạy học, cô vừa đi lên lầu vừa khóc.

Người này sao đột nhiên lại hung dữ với cô vậy chứ.

Ngày thường anh không bao giờ như thế.

Khi đó cô sợ đi học muộn chứ cô không hề cố ý mà.

Nhớ đến gương mặt vừa rồi của Thời Thác cô càng khóc nhiều hơn.

Rõ ràng sau khi anh trai mất cô không còn hay khóc nữa. Nhưng sau khi ở bên Thời Thác cô lại rất hay khóc.

Nghĩ đến đây, Đào Đào đưa tay lau nước mắt chui vào cửa sau đi đến chỗ mình ngồi xuống.

Nguyên cả buổi sáng, Thời Thác đứng ngồi không yên.

Nghĩ đến bộ dáng bị doạ của cô anh liền muốn lấy một đao tự cắt cổ mình ra.

Dù anh có nóng vội và sợ hãi đến đâu đi nữa thì anh cũng không nên hung dữ với cô. Tất cả là do anh không khống chế cảm xúc mình lại.

Thở dài một cái, nhìn màu đỏ trên tấm giấy vẽ hốc mắt có chút đau.

Giang Vọng nghiêng đầu nhìn anh một cái, cúi đầu thở dài theo anh.

Sau kỳ thi giữa kỳ, Ninh Xuyên lập tức bước vào mùa đông, môn thể dục tập theo đài và Thái Cực quyền cũng được đổi thành chạy bộ.

Lúc này Giang Vọng nhàn rỗi từ trên ký túc xá đi xuống nhìn đội ngũ dưới sân thể dục.

Một lúc sau, lớp 505 chạy đến trước mặt Giang Vọng liền chạy đuổi theo đội ngũ.

“Bạn gái A Thác, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Đào Đào đang chạy bộ nên đuôi ngựa sau tóc chuyển động, khi nghe có người gọi cô quay đầu thấy Giang Vọng.

Mặt cô không cảm xúc gì khi nhìn thấy người này.

Giang Vọng thấy cô không nói gì, thở dài một tiếng sau đó mở miệng hỏi cô “Cậu em vợ đã nói về chuyện của em gái Thời Thác với em chưa?”

Đào Đào nghe vậy thì ngừng chân lại. Từ Đình ở phía thiếu chút nữa đụng phải cô.

Cô cũng không muốn chạy nữa trực tiếp đi ra đội ngũ đối mặt với Giang Vọng, “Em gái?”

Giang Vọng thấy cô có hứng thú xoay người đi về hướng ký túc xá bên kia, “Ừ, nó có một em gái hình như nhỏ hơn nó 10 tuổi. Quốc Khánh năm A Thác học lớp 11 con bé bị tai nạn xe cộ đã qua đời cho nên lúc nó thấy em không nhìn đường mà chạy qua như thế nó mới tức giận, nó rất sợ mấy chuyện này.”

Vào lúc đó gió lạnh như bao quanh cô, Đào Đào cảm thấy cả người như bị ai đó ném vào hầm băng.

A Thác, có em gái…

Đã qua đời…

Cô cắn chặt môi dưới nắm chặt tay cho móng tay đâm vào da thịt mình, tầm mắt bị che đi bởi một tầng sương.

Giang Vọng sợ cô khóc nên đột nhiên lui về phía sau một bước, “Này này em đừng khóc với anh chứ, em nhịn một lát rồi tìm A Thác mà khóc.”

Đào Đào hít hít cái mũi, trừng mắt nhìn Giang Vọng một cái xoay người rời đi.

Giang Vọng nhìn bóng lưng cô theo bản năng lắc đầu.

Haiz, tao chỉ có thể giúp mày đến đây thôi.

Yêu đương đúng là không dễ dàng gì.

Buổi tối sau khi tan học, Đào Đào do dự một hồi lâu rồi quyết định đi đến phòng vẽ tranh.

Lúc này Thời Thác và Giang Vọng vừa chuẩn bị đến nhà ăn để ăn cơm, vừa mở cửa phòng vẽ tranh ra đã nhìn thấy cô gái nhỏ đang cúi đầu như đang nhận lỗi.

Thời Thác thở dài đi lên trước, đưa tay xoa đầu cô, “Tan học rồi sao em không về nhà?”

Đào Đào ngẩng đầu lên, đôi mắt bây giờ đã ngấn lệ.

“A Thác em thật sự không có cố ý, anh đừng giận em nha.”

Dáng vẻ này của cô khiến anh cảm thấy trái tim nhẹ bị xé ra thành nhiều mảnh.

Khi còn chưa quen anh cô là một cô gái không sợ trời không sợ đất, đi đến đâu cô cũng là Tiểu Bá Vương. Kết quả sau khi ở bên anh cô lại rất hay khóc nhè.

Thấy cô như thế, Thời Thác đột nhiên cảm thấy mình thật thất bại.

Anh giơ tay đem kéo vào trong ngực, anh đưa tay đặt lên lưng cô vỗ vỗ rồi thấp giọng dỗ dành, “Anh không giận em. Người nên xin lỗi là anh mới đúng, anh không nên hung dữ với em như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận