Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được giận”
Giọng điệu ra lệnh.
Phỉ Nhược ngước mặt nhìn anh, mũi hếch lại, một bộ dáng không ưng thuận. Thiếu Minh không nhịn được liền đưa tay nhéo lấy, còn cười rất thích thú.
“Này, này.. ưm”
Phỉ Nhược cố phản kháng cái hành động này của anh.
Muốn cho cô nghẹt thở chết sao chứ?
Thiếu Minh nhìn cô nhăn nhó thì buông tay ra, chỉ tiếc cô chưa kịp xoa dịu chiếc mũi nhỏ nhắn của mình đã bị anh giữ đầu lại, đôi môi liền bị chiếm lấy.
Tay cô quơ quạng muốn đẩy anh ra, chỉ là anh đã quá điêu luyện, dẫn dắt cô hòa theo nhịp của anh quá dễ dàng.
Lưỡi anh lướt nhẹ qua viền môi cô, lại cắn cắn hai cánh môi, bàn tay lướt qua má cô, lại di xuống cằm vuốt ve, lại như điều khiển để cô ăn ý với mình hơn, chốc chốc lại di tay xuống chiếc cổ trắng tinh xảo. Vẫn là cử chỉ vuốt ve nhưng lại làm người ta cảm nhận được sự bá đạo cũng như sự nắm bắt mọi vật trong lòng bàn tay.
Phỉ Nhược từ lâu đã không còn phản kháng nữa. Đôi môi bị anh cạy mở, lưỡi luồn lách vào bên trong, chiếc lưỡi của cô nhanh chóng bị anh hút lấy chơi đùa. Hơi thở dồn dập, ấm nóng bủa vây hai người.
Anh từng chút một nâng cô đứng dậy  để cô đối diện mình, nụ hôn vẫn không dứt mà ngày càng ướŧ áŧ nóng bỏng hơn.
Ngay lúc cô không thở được nữa liền cảm nhận được anh rời môi mình, đôi môi ướŧ áŧ của anh dần di chuyển xuống cổ cô, không dừng lại quá lâu lại trượt xuống ngực. Bàn tay anh thuần thục mà cởi nút áo cô ra, vừa đủ để thấy được khung cảnh xinh đẹp mê người.
Thiếu Minh không tiện ngắm nhìn, cả đầu đều dụi vào ngực cô gặm nhắm, một bàn tay luồn vào sau lưng cô cởi móc áσ ɭóŧ, đôi gò bồng đẩy đà nhanh chóng được thả lỏng. Anh được nước càng xâm chiếm mãnh liệt hơn.
Phỉ Nhược toàn thân nóng bức, hơi thở dồn dập ôm chặt anh, nhắm mắt hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ nà anh mang tới.
Bọn họ đã cùng nhau bao nhiêu lần rồi, cô không còn vẻ e lệ ngại ngùng như trước nữa. Còn rất biết phối hợp cùng anh.
“Minh..”
Cô nhỏ giọng rêи ɾỉ tên anh, Thiếu Minh như bị âm thanh này đầu độc, cảm giác tê dại chạy vào tai, truyền thẳng xuống vật nóng bỏng của anh, chẳng mấy chốc liền trở nên cứng rắng.
Hơi thở của anh bỗng chốc trở nên nặng nề, một bàn tay luồn vào váy cô vuốt ve phần đùi trong mịn màng, lại nhanh chóng lướt đến nơi tư mật, chạm vào xoa nhẹ. Đáy quần đã hơi ẩm ướt, anh không chần chừ luồn tay vào một bên mép quần, khẽ vuốt nhẹ rồi nhanh chóng đâm một ngón tay vào mật huyệt, không đợi cô thích ứng đã bắt đầu khuấy đảo.
Ngón tay cọ xát với các vách thịt của cô, từng chút từng chút chen lấn đi vào, cảm giác bị cô hút lấy lại rút ra. Huyệt động trơn trượt, giúp anh dễ dàng đâm vào rút ra, lâu lâu lại đâm sâu cả ngón tay vào rồi ngoáy tròn làm cô không khỏi uốn éo.
“Ah, ha.. á”
Tên rên của cô hòa lẫn tiếng nhóp nhép của dâʍ ɖị©ɧ chảy ra như cổ vũ anh, Thiếu Minh lại cho thêm một  ngón tay, cảm giác bị hút lấy chặt chẽ càng mãnh liệt hơn. Tay không ngừng luật động, miệng vẫn ngậm lấy một bên ngực cô mà cắи ʍút̼.
Phỉ Nhược trên dưới đều bị anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ, hoa huyệt bị anh chơi đùa đến mức run rẩy. Lại càng muốn anh cho nhiều hơn.
Hạ thể cô co rút từng hồi làm Thiếu Minh không khỏi rạo rực, lớn vật căng cứng đến trướng đau. Anh thật không muốn dày vò bản thân mình nữa, dứt khoát rút tay ra, xoay Phỉ Nhược lại để tay cô chống lên mép bàn. Váy bị anh xốc lên hông.
Cô nghe thấy tiếng anh cởi thắt lưng, lại đến tiếng kéo khóa quần. Phút chốc nơi tư mật cảm nhận được sự mát lạnh.
Thiếu Minh không cởϊ qυầи con của cô mà vạch mép quần sang một bên, thấy tiểu huyệt đã đẫm ướt, hơi chà xát một chút rồi mạnh mẽ đâm vào.
“Ah, ưʍ..”
Phỉ Nhược được anh lấp đầy, thoải mái rên một tiếng. Thiếu Minh cũng không khác cô là mấy, cảm giác ép chặt từ cô làm anh thỏa mãn, thở hắt một hơi. Tay đưa đến chiếc eo nhỏ nhắn của cô nắm chặt, hông bắt đầu luật động.
Anh hơi lui ra sau một chút, kéo cự vật của mình ra, không đợi ra hết lại mạnh mẽ đâm vào. Từng nhịp từng nhịp chậm rãi mà dứt khoát.
Cô nắm chặt mép bàn, giữ vững cơ thể để đón nhận từng cú xâm chiếm của anh, chiếc bàn theo cử động của hai người mà hơi rung. Sự rung lắc ngày càng dữ dội hơn bởi sự tăng tốc của anh.
Mật dịch cô tuông ra, thấm ướt cả cự vật của anh, qυầи ɭóŧ cũng ướt một mảng. Tốc độ ngày càng nhanh làm Thiếu Minh thấy vướng víu, không chần chừ mà xé luôn quần cô ra.
Âm thanh xé vải vang vọng cả căn phòng hòa lẫn tiếng luật động cùng tiếng rên của cô. Thiếu Minh phấn khích ép sát lấy Phỉ Nhược, một tay đưa lên phía trước nắm lấy bên ngực xoa bóp, tay kia giữ lấy cằm cô quay lại hôn anh. Tiếng rên của cô nhanh chóng bị nuốt lấy, chỉ còn tiếng ú ớ trong cổ họng.
Hết chap 67.

Bình luận (0)

Để lại bình luận