Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giữa lúc Nhan Chung đang đắm chìm trong khoái lạc cực hạn ở thế giới của riêng mình, thì tại một góc khác của thành phố, tại một hiện thực hoàn toàn đối lập, một câu chuyện khác đang âm thầm diễn ra.
Cửa sổ pha lê sát đất của căn penthouse sang trọng phản chiếu ánh nắng chói chang, ánh vàng rực rỡ trút xuống đầy đất, trải dài trên tấm thảm lông cừu đắt tiền. Lâm Mặc đang kiên trì thực hiện nghĩa vụ “không ra khỏi cửa vì tổ quốc làm cống hiến” trong bối cảnh đại dịch đang căng thẳng phong tỏa toàn bộ khu vực.
Ngày nào cũng vậy, lịch trình của cô sinh viên năm hai đại học này chỉ gói gọn trong một vòng luẩn quẩn: từ trên lầu phòng ngủ, vật vờ bước xuống dưới lầu phòng khách, dạo quanh một vòng như khách du lịch đi tour một ngày, rồi lại bày trò quét tước vệ sinh để giết thời gian.
Nàng đã tỉ mẩn lau chùi, đánh bóng đến mức đem trong nhà mỗi một khối gạch men sứ đều sát đến bóng lưỡng như gương, có thể soi rõ từng sợi tóc. Ở cái phạm vi 360 mét vuông của căn hộ penthouse nhảy tầng này, rốt cuộc nàng đã tìm đỏ mắt cũng không thấy nổi một hạt bụi bặm nào để mà dọn dẹp tiếp. Hoàn thành xong sự nghiệp nội trợ vĩ đại, nàng triệt để rơi vào trạng thái nhàn rỗi, chán chường đến mức muốn mọc nấm.
Thật sự là ở nhà nín nhịn không nổi nữa, cảm giác ngột ngạt sắp làm nàng phát điên. Lâm Mặc nảy ra một ý tưởng điên rồ. Nàng dùng mấy chiếc bao nilon mua hàng trong siêu thị, tự tay chế tạo thành một cái “khẩu trang” phòng độc khổng lồ, đem miệng mũi và cả cái đầu trùm che đến kín mít. Trông nàng lúc này chẳng khác nào một phi hành gia dị hợm chuẩn bị thám hiểm sao hỏa.
Hí hửng mở cửa, nàng lén lút bấm thang máy xuống lầu. Nhưng mới vừa bước chân ra khỏi sảnh chung cư, đi bộ được vỏn vẹn vài bước hít thở không khí tự do, nàng đã bị phát hiện. Mấy vị bảo an khu nhà vô cùng mẫn cán, lập tức điều động máy bay không người lái (drone) bay vù vù trên đỉnh đầu, điên cuồng truy đuổi, sà xuống chớp đèn cảnh báo và xua đuổi nàng trở về nhà.
Chiếc loa công suất lớn gắn trên drone vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của khu dân cư, dõng dạc phê bình: “Cảnh cáo công dân! Chiếc khẩu trang tự chế bằng bao nilon của cô hoàn toàn không quy phạm, không có tác dụng phòng dịch! Yêu cầu quay trở về nhà ngay lập tức để đảm bảo an toàn cho cộng đồng!”
Giọng nói oang oang vang rền khắp các tòa nhà, làm cho Lâm Mặc ngượng chín mặt, cảm giác chính mình phút chốc sắp trở thành một tội nhân thiên cổ, liên lụy đến sức khỏe của toàn thể cư dân trong tiểu khu.
Nàng lủi thủi ôm đầu chạy biến về nhà, nằm vật ra giường, vớ lấy điện thoại.
『 Khổ quá đi mất… Không có khẩu trang y tế chuẩn, mà lên mạng đặt thì nơi nơi đều cháy hàng, mua không được một cái nào. Đến cái cửa lâu chung cư cũng không hạ xuống được, ta muốn đi siêu thị mua đồ ăn sống qua ngày thì làm sao bây giờ… 』
Lâm Mặc tuyệt vọng lên nhóm chat xã đoàn kịch bản của trường đại học, bắt đầu gõ phím trò chuyện với bạn học, thuận tiện mở lời than vãn, phun tào một chút về cái trạng huống buồn bực, khó khăn khốn đốn của mình khi bị nhốt ở nhà.
Chưa đầy năm phút sau, màn hình điện thoại bỗng sáng lên. Một tin nhắn riêng tư gửi đến.
『 Tiểu Lâm, đem nhà của em địa chỉ phát ta một chút đi. Anh vừa mua được một ít, trong chốc lát anh đem khẩu trang qua cho em. 』
Lâm Mặc trố mắt nhìn dòng tin nhắn. Tim nàng đập hẫng một nhịp.
!! Là Tạ Án học trưởng!!
Lâm Mặc “tạch” một cái, bật người từ trên nệm ngồi thẳng dậy như gắn lò xo. Ngón tay nàng run lẩy bẩy vì kích động, luống cuống đánh chữ, vội vàng đem địa chỉ chính xác của nhà mình cấp cho học trưởng gửi qua đi. Tin nhắn vừa báo “đã gửi”, nàng liền ném điện thoại sang một bên, ôm chặt lấy chiếc gối ôm hình con gấu, ở trên giường vui vẻ mà lăn lộn nhiều vòng, cười khúc khích như một con ngốc.
Trời đất thiên nột, Tạ Án học trưởng thế nhưng chủ động muốn tới nhà, đích thân cho nàng đưa khẩu trang!
Đây chẳng khác nào chuyện cổ tích. Lâm Mặc đã âm thầm yêu đơn phương Tạ Án từ rất lâu rồi. Nàng vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc định mệnh ấy, khi nàng mới vừa chân ướt chân ráo bước vào cánh cổng trường đại học. Ở buổi tiệc tối đón người mới đến, Tạ Án đã bước lên sân khấu. Hắn ăn mặc một bộ hán phục cổ trang bồng bềnh, biểu diễn một khúc ca mang tên 《 Tùng yên nhập mặc 》.
Dưới ánh đèn sân khấu mờ ảo, nam thanh niên với mái tóc đen nhánh, y phục áo trắng tung bay, phong thái nhã nhặn đánh đàn ngâm xướng. Giọng hát của hắn trầm ấm, du dương. Hình ảnh Tạ gia công tử lúc ấy thật sự là “chi lan ngọc thụ”, ôn nhuận như ngọc, tỏa sáng rực rỡ khiến mọi cô gái bên dưới đều nín thở.
Chỉ bằng một bài hát thời gian ngắn ngủi ấy, hình bóng Tạ Án đã kiên cố trụ vào sâu trong trái tim Lâm Mặc. Cũng chính vì hắn, Lâm Mặc mới sống chết quyết định đăng ký xin gia nhập vào xã đoàn kịch bản của trường…

Bình luận (0)

Để lại bình luận