Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuynh Thành không thể động đậy, bàn tay to lạnh lẽo, bị hắn bóp chặt cổ, làm ra loại động tác trí mạng này , nhưng môi đỏ của hắn vẫn nâng lên tươi cười phá lệ mê người, lộ ra răng nanh bén nhọn hỏi cô.

“Muốn ăn cái gì?”

Cô bị ấn chặt, môi run rẩy không dám nói lời nào.

“Không sao, chị, muốn ăn cái gì liền cùng tôi nói nha, bóp cổ chị, chỉ là lo lắng chị sẽ lại nói ra những lời làm tôi không thoải mái mà thôi, không cần khiêu khích tôi nga, bằng không tôi liền dùng lực.”

“Hỏi lại chị một lần nữa, muốn ăn cái gì?”

Âm sắc Khuynh Thành run rẩy , thanh âm khàn khàn, “Tôi không đói bụng.”

“A, thật là, vì để tôi không tức giận, ngay cả cơm cũng không ăn? Chị phải nói muốn ăn tinh dịch tôi, như vậy tôi mới có thể vui vẻ, biết không? Nói lại lần nữa.”

Khuynh Thành kháng cự lắc đầu, “Tôi không đói bụng, tôi thật sự không đói bụng.”

Tay hắn đột nhiên dùng sức, đem cô hung hăng ấn ở trên gối đầu mềm mại, hai mắt thô bạo nheo lại , từng câu từng chữ đưa ra mệnh lệnh cho cô.

“Tôi đã nói rồi, chị phải nói là muốn ăn tinh dịch của tôi, hoặc là dương vật, chẳng lẽ tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Lặp lại cho tôi!”

Khuynh Thành hít thở không thông mà ngẩng đầu, nắm lấy cổ tay của hắn, nghẹn ngào nói, “Ô… Ô ân, tôi muốn ăn, tinh dịch của cậu.”

Vẻ mặt của hắn lúc này mới hơi hòa hoãn, khóe miệng nâng lên, bật cười, “Lúc này mới ngoan a, chị phải ngoan mới có khen thưởng, tôi đây liền thưởng cho chị ăn!”

Thời điểm Khuynh Thành đang quỳ gối khẩu giao cho hắn thì nghe được tiếng đập cửa dưới lầu.

Muốn ngẩng đầu phun ra đồ vật trong miệng, lại bị hắn ấn đầu, “Tiếp tục liếm! Không có mệnh lệnh của tôi không cho phép nhổ ra.”

Tiếng đập cửa càng ngày càng kịch liệt, dưới lầu truyền đến thanh âm của một cảnh sát .

“Có người ở nhà không!”

Vẫn như cũ không có người đáp lại, Khuynh Thành nhắm mắt lại, bị đỉnh đầu bị tay hắn dùng sức ấn xuống, dương vật trực tiếp đỉnh tới thanh quản , muốn– khụ khụ–nhưng không ra, thanh âm buồn nôn phá lệ khó chịu.

“Tóc chị thật thật xinh đẹp a.” Tóc thật dài nằm trong lòng bàn tay hắn xẹt qua, ánh sáng chiếu lên đen bóng mềm mại .

Khuynh Thành dừng lại động tác liếm , trừ bỏ có thể sử dụng yết hầu kẹp lấy, cô không có bất luận sức lực nào để vươn đầu lưỡi lấy lòng.

Khôi Minh nắm tóc cô, đem cô kéo tới, vỗ vỗ mép giường bên người, “Quỳ lên, mông đối diện với tôi.”

Cô hút cái mũi, chậm rãi bò lên trên giường, dẩu mông lên, trên mặt tái nhợt tràn đầy sợ hãi, cô muốn bò về phía trước trốn, lại xin tha.

“Có thể không cần chịch tôi hay không… Tiểu Minh, được không.”

“A, chị nói đi?”

Hắn không cho cô bất cứ sức lực giãy giụa nào, ấn cái mông hướng vào bên trong cắm vào âm đạo khô ráo, thẳng đến khi đâm vào gần tử cung, Khuynh Thành nắm chặt khăn trải giường muốn thét lên chói tai, một bàn tay to đã đưa đến che miệng cô lại.

Cảnh sát dưới lầu còn chưa đi, Khôi Minh ghé vào trên người cô thấp giọng cảnh cáo, “Chị dám kêu tôi liền tát chị, có phải muốn cho người khác biết chị đang bị tôi làm hay không? Hay là nên nói chị muốn để cho một cảnh sát nhân loại đến cứu chị, nói không chừng sẽ bị tôi giết chết nga, chị.”

Thân mình cô run run, thật cẩn thận từ yết hầu trung phát ra âm thanh, “Đau…”

“Cầu xin cậu nhẹ chút.”

Khôi Minh nheo con ngươi lại nở nụ cười, môi đỏ khiếp người nứt ra ý cười lạnh băng, “Chị thật sự là bị tôi dạy dỗ càng ngày càng tao, trước kia không cho tôi chịch, hiện tại cầu tôi nhẹ chút, thì ra vốn dĩ thân mình chị là dâm đãng như vậy, mỗi ngày đều nghĩ bị tôi chịch phải không?”

“Tôi không có, không có.”

Hắn dùng sức hướng vào bên trong xâm nhập, cửa tử cung khẩu kẹp chặtquy đầu, mị thịt mẫn cảm bị chọc dâng lên đau xót.

“Ngô… Đau, đau a!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận