Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thiên Đường Mù Lòa Nơi Đất Khách
Campuchia đón chào họ bằng cái nóng ẩm ướt và những con phố ồn ào, hỗn độn. Họ ẩn mình trong một khách sạn cũ kỹ mang kiến trúc thuộc địa Pháp, nằm sâu trong một khu phố người Hoa.
Tỉnh Mịch Hà vẫn chưa hoàn toàn nhìn thấy rõ mọi vật. Thế giới của cô là những mảng màu mờ ảo, nhập nhòe. Nhưng điều đó lại khiến cô càng phụ thuộc vào Trạm Lâu hơn. Hắn trở thành đôi mắt, đôi chân, và cả thế giới của cô.
Trạm Lâu không cho cô ra ngoài. Hắn giam lỏng cô trong căn phòng hạng sang, nơi cửa sổ luôn được kéo rèm kín mít. Hắn muốn tạo ra một thế giới riêng biệt, nơi chỉ có hai người bọn họ.
“Hôm nay em muốn ăn gì?” Trạm Lâu hỏi, tay vuốt ve tấm lưng trần của cô.
“Ăn anh…” Mịch Hà trả lời, giọng nũng nịu. Cô đã quen với việc dùng tình dục để đổi lấy sự quan tâm, để cảm thấy mình còn tồn tại.
Trạm Lâu cười, lật người cô lại. Hắn thích sự chủ động dâm đãng này của cô. Từ một tiểu thư thanh cao, cô đã bị hắn huấn luyện thành một con búp bê tình dục hoàn hảo, biết cách uốn éo, rên rỉ và cầu xin đúng lúc.
Hắn tách hai chân cô ra, ngắm nhìn đóa hoa sưng đỏ vì những cuộc hoan lạc triền miên. “Nhìn xem, nó lại chảy nước rồi này. Em đúng là một con đĩ nhỏ dâm đãng.”
Hắn không vội vàng xâm nhập, mà dùng ngón tay trêu đùa hạt đậu nhỏ, khiến Mịch Hà cong người lên vì khoái cảm. Cô rên rỉ, hai tay bấu chặt vào ga giường.
“Cho em… xin anh… cắm vào đi…”
“Chờ chút đã.” Trạm Lâu cúi xuống, hôn lên bụng cô, rồi trượt dần xuống dưới. Hắn dùng lưỡi tách mở hai mép thịt, liếm láp dòng dâm thủy đang tuôn ra như suối.
Mịch Hà hét lên, khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Cô kẹp chặt đầu hắn vào giữa hai đùi, hông lắc lư điên cuồng.
Sau một hồi trêu đùa, Trạm Lâu mới chịu tha cho cô. Hắn nâng hông cô lên, đâm mạnh côn thịt cương cứng vào sâu bên trong. Cảm giác được lấp đầy khiến Mịch Hà thở hắt ra một hơi thỏa mãn.
Họ làm tình như những con thú hoang, không cần kỹ thuật, chỉ có bản năng và sự chiếm hữu. Trạm Lâu muốn khắc sâu dấu ấn của mình vào từng tế bào của cô, để dù cô có đi đến đâu, cô cũng không thể quên được cảm giác này.
Đang trong lúc cao trào, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
“Trạm tiên sinh! Đội ngũ đã tới! Chúng ta cần hành động ngay!” Giọng Lôi Hành vọng vào.
Trạm Lâu cau mày, luyến tiếc rút ra khỏi cơ thể ấm nóng của Mịch Hà. Một dòng dịch trắng và máu loãng chảy ra theo, nhỏ xuống ga giường.
“Ngoan, ở đây đợi anh. Anh đi xử lý một con chuột nhắt, rồi chúng ta sẽ về nhà.” Hắn hôn lên trán cô, mặc lại quần áo.
Mịch Hà co ro trong chăn, đôi mắt mờ mịt nhìn theo bóng lưng hắn. “Anh nhớ về sớm… Em sợ…”
“Anh sẽ về.” Trạm Lâu hứa, rồi bước ra khỏi phòng, để lại cô một mình trong căn phòng rộng lớn và tĩnh mịch.
Bên ngoài, Lôi Hành đã tập hợp đủ người. Mục tiêu của họ là biệt thự của Trình Huy – kẻ đã phản bội và bán đứng thông tin của họ cho Tập đoàn Tư Đốn.
“Đi thôi. Hôm nay phải kết thúc mọi chuyện.” Trạm Lâu ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn không biết rằng, đây sẽ là trận chiến thay đổi tất cả.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận