Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người Lục Tri Hạ đều mềm nhũn, cũng may có anh rể ôm cô, nếu không có lẽ cô sẽ bị sóng biển quấn đi mất, anh rể cười thể lực cô kém, mới làm một lần đã mệt thành thế này: “Sau này phải rèn luyện nhiều hơn mới được.” Anh mang dáng vẻ đứng đắn nói.
Lục Tri Hạ nghiêng ngả trong lòng anh, tiếp lời: “Rèn luyện như thế nào, chạy bộ sao?”
Tô Cảnh cong môi, cúi đầu hôn hôn cô, trêu đùa: “Làʍ t̠ìиɦ thêm vài lần là có thể rèn được sức bền thôi.”
Lục Tri Hạ hờn dỗi trừng mắt nhìn anh: “Nói linh tinh.”
Tô Cảnh nhẹ nhàng xoa nắn cơ thể cô, hình như sờ cô ở trong nước, cảm giác trong lòng bàn tay cũng tốt hơn một chút, một bàn tay anh vươn vào giữa hai chân cô, giống như đang dịu dàng giúp cô rửa sạch, thật ra là không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ âm đế của cô, ngón tay thỉnh thoảng lại cắm vào trong tao huyệt, duy trì sự mẫn cảm của tao huyệt cô, nhìn có vẻ làm một lần căn bản không thể thỏa mãn.
“Đẹp thật.” Anh tán thưởng bảo bối của mình tự tận trong đáy lòng, yêu không nỡ rời tay.
Lúc này Lục Tri Hạ mới nhớ ra, bộ bikini của mình đã bị anh rể cởi sạch rồi, cũng không biết nước biển cuốn nó đi đâu rồi, bây giờ cô hoàn toàn để trần cơ thể chìm trong nước, nếu như có người đến gần bọn họ một chút là có thể dễ dàng nhìn thấy cơ thể dâʍ đãиɠ của cô.
Mà quần bơi của Tô Cảnh anh cũng không mặc hẳn hoi, kéo xuống dưới bắp đùi, dươиɠ ѵậŧ lớn to bằng cánh tay trẻ em đó cứ lộ ra ngoài như vậy, cùng với động tác chuyển động của cơ thể anh, dươиɠ ѵậŧ cũng lắc qua lắc lại trong nước, vô cùng sắc tình.
“Anh rể, em như này thì quay trở về kiểu gì.” Lục Tri Hạ ôm vai anh rể, cả người treo lên người anh.”
“Trên bờ có khăn tắm lớn, đợi một lúc nữa dùng cái đó bọc lại, sau đó mặc váy ngoài lên.” Tô Cảnh nói.
Lúc này Lục Tri Hạ mới gật gật đầu, cả người đều thả lỏng hơn, không phải nói, cứ không mặc gì ngâm trong nước thế này cảm giác cũng khá thoải mái.
“Không phải muốn học bơi sao?” Tô Cảnh nói.
“Em không có áo tắm, sao có thể học bơi được chứ.”
“Không mặc quần áo cũng có thể bơi được.” Anh dỗ cô, để em vợ thành tư thế quay lưng lại với mình, bảo cô ghé vào phao, nói: “Anh rể dạy em bơi ếch.”
Thế nhưng căn bản không phải là học bơi, anh rể chỉ muốn đổi một tư thế thao cô mà thôi, bảo cô mở hai chân ra như học bơi ếch, anh lại chen vào giữa hai chân cô, đỡ dươиɠ ѵậŧ cứng thẳng, cắm vào trong cơ thể cô.
Hạ thể hai người dính liền, Lục Tri Hạ bò trên phao bơi, bị anh rể đâm mà cứ bơi về phía trước, tư thế này nhìn từ xa quả thực là đang dạy bơi, nhưng có ai ngờ được, ở trong nước, dươиɠ ѵậŧ của anh rể đang đâm sâu vào tao huyệt của em vợ, thao cho em vợ cao trào liên tiếp.
“Thoải mái quá, anh rể… dùng sức, em sắp đến rồi…. A a a….” Lục Tri Hạ bò trên phao, bị anh rể cắm đến nỗi rêи ɾỉ không ngừng, trong tao huyệt co rút từng trận, rất nhanh lại sắp cao trào.
Nhưng anh rể lại vừa thao cô, vừa chỉ đạo cô như đang nghiêm túc: “Muốn học bơi thì phải chú tâm, cánh tay phải quạt nước, hai chân phải đá, giữ cho cơ thể nổi lên….”
“Đáng ghét.” Lục Tri Hạ làm nũng: “Em không muốn… Không muốn bơi!”
Tô Cảnh đỡ eo cô, lại đâm rút một trận kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thở gấp hỏi: “Vậy em muốn gì?”
Lục Tri Hạ vặn vẹo eo, siết dươиɠ ѵậŧ của anh, tao lãng nói: “Em muốn anh rể dùng sức thao em, thao em đến cao trào…. A a…..”
Tô Cảnh vuốt nước ở trên mặt đi, cười nói: “Được, anh rể sẽ thao chết em.”
Nói rồi anh đẩy háng trong nước, bởi vì động tác cắm rút quá nhanh, hạ thể dính lấy nhau của hai người không ngừng bắn ra bọt nước.
Lục Tri Hạ cứ bị anh rể thao hết lần này đến lần khác hồi lâu, cô cao trào mấy lần liền, mà sau khi anh rể dùng sức thao vào mấy trăm cái thì sung sướиɠ bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ nồng đặc, tϊиɧ ɖϊ©h͙ hòa vào trong nước biển, rất nhanh đã bị rời ra.
Hai người lẳng lặng ôm nhau một lúc, lại trao cho nhau cái hôn ướŧ áŧ, mới mãn nguyện ôm nhau về bờ.
Sau khi chị gái và Cố Miêu rời đi thì không trở lại nữa, nhân viên cứu hộ thì ở đằng xa, vậy nên khi Lục Tri Hạ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ lên bờ không bị ai phát hiện, cô luống cuống tay chân lau sạch người, mặc váy vào, tuy rằng bên trong trống không, nhưng có lớp váy che chắn vẫn làm cô có cảm giác an toàn hơn.
Sau đó hai người đi tìm chị gái và Cố Miêu, bốn người tập hợp rồi đi ăn bữa trưa.
Cố Miêu tắm nắng quá lâu, có hơi cảm nắng, cô ấy được chị gái đỡ vào trong khách sạn nghỉ ngơi, còn bị chị gái cưỡng chế uống một bình thuốc giải cảm vô cùng khó uống, suýt nữa thì cô ấy nôn ra, sau đó cô ấy tìm Lục Tri Hạ đòi phí tổn thất tinh thần, cảm thấy cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều vì người bạn thân này rồi.
Lục Tri Hạ cũng sảng khoái cả người, về đến nhà là lấy mấy chiếc túi hàng hiệu mà chị mua cho cô, bảo Cố Miêu tùy ý chọn, nhìn trúng cái nào thì có thể lấy cái đó, Cố Miêu cảm thấy có một tầng giao dịch “bẩn” không thể để cho người khác biết, tình bạn của bọn họ càng sâu hơn nhiều rồi!
Chơi ở thành phố G hai ngày, bốn người quay trở về thành phố A.
Bởi vì đã sắp đến ngày khai giảng, Tô Cảnh bắt đầu trở nên bận rộn, cả ngày bận không nhìn thấy bóng dáng, căn bản không có thời gian vụиɠ ŧяộʍ với em vợ, em vợ muốn nói với anh vài câu cũng phải gửi tin nhắn qua điện thoại.
Sau khi chị gái trở về từ thành phố G, tâm trạng không tồi, Lục Tri Hạ thầm quan sát mấy ngày, phát hiện chị gái và ba chồng lại có cười có nói, cô nghĩ chắc là hai ngày trước hai người cãi nhau, bây giờ đã làm lành rồi, ba chồng con dâu càng ngày càng thân thiết, hận không thể dính lấy nhau cả ngày.
Lục Tri Hạ gặp phải hai người đang vụиɠ ŧяộʍ mấy lần, hơn nữa còn vụиɠ ŧяộʍ vô cùng lộ liễu táo bạo, lần đó Lục Tri Hạ ở trong phòng bếp rửa hoa quả, đột nhiên nghe thấy âm thanh rêи ɾỉ nũng nịu của chị gái truyền đến từ phòng khách, cô lén lút ghé ở cửa nhìn trộm, nhìn thấy hai người đó ngồi trên sô pha hôn môi, chị gái mặc váy, mở chân ra, mà bàn tay của Tô Chí Dũng thì luồn vào dưới váy chị, nhanh chóng cắm rút, chị gái chỉ bị ngón tay ba chồng thao thôi đã mang dáng vẻ dâʍ đãиɠ không chịu được.
Lục Tri Hạ nhìn trộm ở cửa một lúc, cũng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ vô cùng, chị gái ngày nào cũng được làʍ t̠ìиɦ, nhưng cô và anh rể lại hai ba ngày này chưa làm, trước đó ngày ngày đều bị anh rể thao, cơ thể đã bị thao vô cùng mẫn cảm, bây giờ hai ba ngày không bị thao đã cảm thấy tao huyệt ngứa ngáy khó chịu, rất muốn được dươиɠ ѵậŧ lớn chọc vào.
Cô dùng sức vuốt ve âʍ ɦộ trống rỗng, cả tay toàn là dâʍ ŧᏂủy̠, cô bĩu môi, rửa sạch tay, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho anh rể, một tin nhắn hùng hồn có lực:
“Anh rể, em không thèm anh nữa!!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận