Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trường Đại học A.

Trong giảng đường chật kín người, Tô Anh ngồi ngay ngắn nơi góc lớp, tao nhã chống hai tay dưới cằm, đôi mắt quyến rũ chăm chú nhìn người đàn ông trên bục giảng.

Giọng anh trầm lắng mà vô cùng êm tai, qua bờ môi anh, tiếng Pháp khoác lên mình vẻ quyến rũ và cám dỗ, làm hơi thở con người ta loạn nhịp.

Cô bỗng thấy buồn bực, tức tối nghĩ thầm, người đàn ông như vậy nên bị cô nhốt ở trong nhà, để một mình cô được thưởng thức mới phải.

“Chậc chậc chậc, ngày nào mày cũng ngắm mà không thấy ngán à?” Bánh Bao Đậu ngồi bên cạnh liếc cô, nở nụ cười gian.

Cô lườm bạn, “Dĩ nhiên rồi.”

Bánh Bao Đậu khó thở vì bị nhồi một vốc thức ăn chó, không dám nói gì thêm, cúi đầu ngoan ngoãn đọc tiểu thuyết.

Di động rung lên, Tô Anh mở máy, đọc những chữ nóng bỏng trên màn hình.

Hết tiết đến văn phòng anh nhé.

Con tim thoáng run rẩy, cô ngẩng đầu, chạm vào sâu trong đôi mắt mang nét cười của người đàn ông.

Người khác đương nhiên không nhận thấy gì, nhưng Tô Anh lại biết đôi mắt đầy dục vọng kia đang dần tối xuống, chỉ một cái liếc mắt, những hình ảnh xấu hổ sẽ hiện lên ngay trước mắt cô, khiến cả người cô nóng bừng.

Cô hờn dỗi trừng mắt nhìn người đàn ông, rồi ngoảnh đi trong cái nhìn chăm chú và sâu thẳm của anh, cắn chặt môi gắng điều hòa nhịp thở để xua tan cái nóng như thiêu đốt trong cơ thể.

Sau buổi học, Tô Anh tìm cớ để tách khỏi Bánh Bao Đậu, đi mua riêng hai cốc trà sữa. Miệng cắn ống hút, uống hớp trà sữa ngọt lịm, cô cảm thấy mình như đang đắm chìm trong mật ngọt, không khỏi mím môi cười.

Cửa văn phòng Tống Đĩnh Ngôn khép hờ, Tô Anh vừa định đẩy cửa vào thì bên trong vẳng ra một giọng nữ.

Đó là một giọng nói ngọt ngào như búp bê, ngay cả khi đối phương đang chất vấn, giọng nói ấy vẫn khiến da đầu con người ta tê dại.

“Tống, Đĩnh, Ngôn, cậu dám trốn buổi triển lãm tranh của mình hả?”

Giọng nam trong trẻo mang ý cười hỏi, “Đó là lý do cậu đến đây để chất vấn mình à?”

Cô gái kia làu bàu: “Cậu thừa biết Tần Mặc nhỏ nhen cỡ nào mà, cậu không đến thì anh ấy lại tưởng cậu không dám đối mặt với mình, vẫn còn mơ mộng về mình.”

Trái tim Tô Anh thắt lại, từ từ buông tay, cái lạnh thấu xương ùa vào máu thịt khiến cả người cô run rẩy.

“Đàn anh vẫn chẳng thay đổi nhỉ.”

“Tại cậu chứ ai, chẳng chịu kiếm bạn gái cho mình sớm được giải thoát.” Cô gái kia nói, “hừ” một tiếng khó chịu, “Mà ai bảo hồi xưa cậu ôm mình trước mặt anh ấy, giờ anh ấy vẫn còn ghim kia kìa, làm mình mệt chết đi được.”

Người đàn ông cười bất đắc dĩ: “Chuyện từ bao năm trước rồi mà…”

“Phải rồi.” Cô gái chuyển chủ đề, hỏi giọng trêu ghẹo, “Mình nghe nói có một cô sinh viên xinh xắn đang theo đuổi cậu, khai thật đi, cậu đồng ý để người ta làm bạn gái rồi đúng không?”

Tống Đĩnh Ngôn im lặng vài giây.

Người đứng ngoài cửa nghe lén tim đập như trống, thấy mình như sắp nghẹt thở.

“Không.”

Lời vừa dứt, một tiếng “bụp” vang lên, bên ngoài vọng tiếng bước chân nho nhỏ, hai người trong phòng đồng thời quay đầu. Tống Đĩnh Ngôn bỗng nhớ ra điều gì đó, sải bước đi mở cửa.

Dưới đất có hai ly trà sữa bị bục, trào ra chất lỏng trắng ngà, không khí tràn ngập mùi trà sữa dịu thơm.

Anh nhíu mày, rút di động nhấn nút quay số. Vài giây sau, anh buông di động.

Quả nhiên di động của cô đã tắt máy.

Lâm Tư Uyển đến gần, giật mình nhìn trà sữa vương đầy đất, “Là ai vậy?”

“Cậu vừa hỏi cô ấy có phải là bạn gái của mình hay không nhỉ?”

Cô chớp mắt, “Ừ?”

“Cô ấy không phải bạn gái…” Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu nhìn cô, đôi mắt ánh nét dịu dàng: “… mà là vợ tương lai của mình.”

Lâm Tư Uyển kinh ngạc trợn tròn mắt: “Cậu… Cậu…”

“Bao giờ về thì cậu bảo lại với đàn anh là, mình đã có người mà mình muốn chăm sóc cả đời rồi…” Anh nhếch khóe môi, chân thành nói, “Thế nên cậu an toàn chắc rồi nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận