Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh Vương, anh đối xử tốt với tôi như vậy, tôi……” Có chút không an tâm a.
Vương Ngọc nghe được giọng nói mà Tô Duyệt gửi đến, ý cười trên mặt càng sâu.
“Đối xử tốt với cô, cô còn không vui sao?”
“Mặc dù chúng ta quen nhau chưa lâu, nhưng tôi biết, cô là một cô gái tốt.”
“Hợp tác với cô, tôi rất yên tâm. Hơn nữa…..” Vương Ngọc cố ý kéo dài hai chữ cuối cùng, khơi dậy trí tưởng tượng của người nghe.
Quả nhiên, đầu điện thoại bên kia, khuôn mặt của Tô Duyệt liền đỏ lên.
“Hơn nữa, cái gì?” Cô rụt rè hỏi. Trong giọng nói nhiều chút thẹn thùng.
Anh Vương này, là buổi sáng lúc cô chạy bộ ở công viên gặp phải.
Lúc ấy anh vừa vặn gặp được chút phiền phức, là cô giúp anh giải quyết.
Sau đó, bọn họ đã thêm WeChat của nhau.
Mãi sau này cô mới biết được, hóa ra anh là chú nhỏ của Vương Quyền, hơn nữa còn là quản lý cấp cao của tập đoàn Vương thị.
Quan trọng nhất chính là, người này không chỉ đẹp trai mà còn rất ôn nhu.
Mỗi lần anh tiếp xúc với cô, đều có một loại cảm giác làm cô đỏ mặt tim đập nhanh.
Ai, mặc dù không dám nghĩ đến người ta, nhưng cảm giác tâm động thật sự rất khó để ức chế.
Hơn nữa…… Không biết có phải là ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy, Vương Ngọc mang đến cho cô cảm giác rất quen thuộc.
Giống như, bọn họ từng có tiếp xúc rất thân mật. Ví dụ như, ở trong phòng trải nghiệm……
Đương nhiên, loại hoài nghi này vừa mới dâng lên, liền bị cô đánh gãy.
Một quý công tử giống như là Vương Ngọc, làm sao có thể….…
Khẳng định là cô quá sắc, nên cảm thấy anh giống như khách hàng của cô.
“Hơn nữa, tôi rất có thiện cảm với cô, tôi….. Muốn theo đuổi cô.”
“Lời này mặc dù có chút đường đột, Tiểu Duyệt….. Nhưng, nhưng tôi hi vọng cô đừng cảm thấy có gánh nặng tâm lý.”
“Chuyện hợp tác, không liên quan gì đến việc tôi muốn theo đuổi cô.”
“Tôi nhiều hơn một chút. Cô….. Cô có hiểu ý của tôi không?” Vương Ngọc đứt quãng nói mấy câu.
Trong văn phòng, không ai có thể nhìn thấy, vị Vương tổng luôn luôn lãnh khốc này, lúc này thế nhưng giống như một thiếu niên nóng nảy, mặt đỏ tới mang tai, còn có chút chân tay luống cuống.
Sau khi gửi đi những tin nhắn bằng giọng nói này, Vương Ngọc kỳ thật có chút hối hận.
Cảm thấy mình quá lỗ mãng.
Cho dù muốn thổ lộ, cũng không nên qua loa như thế.
Trước đó đều không có kế hoạch gì cả, thậm chí đều không có sắp xếp ngôn ngữ, liền cứ như vậy mà nói trên Wechat.
Tiểu Duyệt của anh chỉ là một cô bé, khẳng định thích sự lãng mạn.
Anh nên vì cô tạo ra một sự lãng mạn, sau đó lại thổ lộ mới phải. Như vậy, xác suất thành công có thể sẽ tăng lên gấp bội.
Nghĩ đến đây, Vương Ngọc nhíu mày lại. Cảm thấy chính mình thật sự là quá qua loa.
Nhưng anh lại không biết, bởi vì bản thân Tô Duyệt liền có rất thiện cảm với anh.
Bây giờ nghe được lời thổ lộ bốc đồng của anh, trái tim nhỏ bé của cô đã “đập thình thịch”, suýt chút nữa liền nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Qua một lúc lâu, Tô Duyệt mới đè xuống sự kinh hỉ trong lòng.
Chịu đựng tâm tình kích động, trả lời tin nhắn của Vương Ngọc.
“Tôi…… Tôi đã biết anh Vương.”
“Mở cửa hàng cũng không phải chuyện nhỏ. Có thể cho tôi hai ngày để suy nghĩ sao?”
Tha thứ cho cô giả làm con rùa đi.
Việc này quá chấn động, sau khi kinh hỉ, còn làm cô có chút sợ hãi.
Cô có tự mình hiểu lấy, cô chỉ là một cô gái bình thường.
A, không, thậm chí đều không thể nói là bình thường.
Cô đã từng ly hôn, hiện tại càng là người không có việc làm.
Ài, được rồi, thu nhập từ việc đi làm thêm ngược lại còn rất cao.
Nhưng —— Làm công việc như vậy, làm sao có thể đem ra nói được?
Quý công tử giống như là Vương Ngọc, sở dĩ sẽ thổ lộ với cô, là bởi vì anh không biết rõ về cô đi.
Nếu như bị anh biết được, cô đã từng kết hôn, thậm chí còn làm việc ở cửa hàng thể nghiệm.
Đối phương nhất định sẽ hối hận khi thổ lộ với cô, thậm chí còn hối hận khi quen biết cô cũng không nhất định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận