Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Yên Yên mang theo một đống sách giáo khoa từ trường về nhà, vừa mới mở cửa đã nhìn thấy một chàng trai trẻ đang bận rộn nấu ăn. Chiếc tạp dề màu hồng không hợp với anh chút nào, Diệp Yên Yên nhìn thấy thì không nhịn được mà cười khúc khích.
“Em đi rửa tay đi, sắp được ăn cơm rồi.” Tiêu Dật Việt nhìn thấy Diệp Yên Yên đã về thì quay đầu nhìn cô, gương mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười tỏa nắng, giọng nói cũng tràn đầy vẻ cưng chiều ôn nhu.
“Ừm.” Diệp Yên Yên gật đầu, nhanh chóng đặt sách vở lên bàn trà trong phòng sách, sau đó đi rửa tay. Dù sao thì tình hình hiện tại cũng khá đặc thù, đi đâu về cũng phải rửa tay, đề phòng các loại vi khuẩn và vi rút.
“Ợ.” Hai người đều đã ăn uống no nê, Diệp Yên Yên thoải mái tựa vào ghế ợ một cái rõ to. Cô sờ sờ cái bụng tròn vo vì ăn quá no của mình, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
“Được rồi, em ngồi nghỉ ngơi một chút đi, anh đi rửa bát.” Tiêu Dật Việt nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô thì không nhịn được giơ tay lên nhéo má cô một cái, sau đó nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa rồi mang vào bếp rửa.
Diệp Yên Yên nhìn theo bóng dáng bận rộn của Tiêu Dật Việt thì đột nhiên cảm thấy bản thân mình là một người hạnh phúc nhất trên đời. Cô có thể có được một người bạn thanh mai trúc mã tốt như vậy, rồi còn có thể yêu nhau, mỗi ngày về nhà đều có cơm canh nóng hổi chờ sẵn, thậm chí cô còn không phải làm việc nhà, tất cả mọi chuyện đều do Tiêu Dật Việt hoàn thành.
“Anh đi chuẩn bị nước tắm cho em, em nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm đi.” Tiêu Dật Việt rửa bát đũa xong thì đi ra ngoài, tùy ý hôn lên gương mặt hồng hào của cô, sau đó thì thầm bên tai cô: “Lát nữa chúng ta… Tắm chung nhé…” Tiêu Dật Việt nói xong thì thiếu nữ lập tức đỏ bừng mặt mũi. Anh nhìn thấy biểu cảm đáng yêu đó của cô thì không nhịn được cười. Tiêu Dật Việt lại hôn cô thêm một cái nữa, sau đó nhanh chóng đứng dậy vào phòng tắm xả nước, rồi đi vào phòng ngủ lấy hai bộ quần áo để hai người thay.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Tiêu Dật Việt cũng không quan tâm Diệp Yên Yên có đồng ý hay không, trực tiếp ôm cô vào phòng tắm.
“Yên Yên ngoan, mau cởϊ qυầи áo ra… Chúng ta tắm chung…” Tiêu Dật Việt nhìn thiếu nữ trước mặt ngượng ngùng không chịu cởϊ qυầи áo thì mỉm cười xấu xa: “Cũng không phải là anh chưa từng nhìn thấy, em xấu hổ gì chứ?”
Lời của Tiêu Dật Việt làm cho Diệp Yên Yên càng thêm xấu hổ, cô lập tức vung nắm đấm nhỏ nện vào ngực anh, nhẹ nhàng đấm một quyền.

Bình luận (0)

Để lại bình luận