Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đúng vậy.” Khổng Thành Văn vỗ tay: “Chờ nhân cách trước của thiếu gia thức tỉnh thì chúng ta dùng cô ta để uy hiếp thiếu gia, như thế chắc chắn thiếu gia sẽ nghe lời. Nhân cách hèn yếu của thiếu gia rất quan tâm đến người phụ nữ đó.”

“Vị bác sĩ tâm lý kia nói nhân cách thứ hai của thiếu gia xuất hiện cũng vì Hoa Cẩn.”

Tịch Nho xoa trán: “Sao đàn ông nhà họ Tịch luôn thất bại dưới chân phụ nữ thế này?”

“Đây chẳng phải là truyền thống của nhà họ Tịch hay sao? Tịch tiên sinh may mắn lắm đầy, dù sao thì vợ ông cũng chết sớm nên không đến mức nắm hết quyền hành.”

Tịch Nho ngẩng đầu nhìn Khổng Thành Văn, anh ta lập tức ngừng nói.

“Xin lỗi tôi nhiều lời, may mà trong phòng làm việc chỉ có hai người chúng ta.”

Tịch Nho lạnh lùng: “Nếu còn lần sau thì tôi sẽ cho cậu biết tay.”

Vừa mới sáng sớm, Đinh Tử Trạc đã nhìn thấy một bóng dáng bận rộn trong phòng bếp.

Hắn đang chuẩn bị bữa sáng cho Hoa Cẩn, tự mình chiên trứng rồi cho vào trong hộp giữ nhiệt, còn bày biện rất chỉnh tề.

“Bữa sáng của cậu tôi để trên bàn, không được ăn đồ ăn trong hộp đâu đấy.”

Đinh Tử Trạc nhìn bóng lưng đang xào rau trước mặt, tự hỏi người này có mắt đằng sau gáy à.

Cậu ta kéo ghế ngồi xuống, nhưng tâm tư không hề đặt trên bàn ăn.

“Giáo sư, thầy cảm thấy cô ta thích thầy sao?”

Tập Khanh Liêu không trả lời, Đinh Tử Trạc lại nói tiếp: “Cô ta làm sao có thể thích thầy được? Cô ta là một người phụ nữ khốn nạn, đến cả bạn trai cô ta mà cô ta cũng vứt bỏ được, nếu thầy ở bên cô ta thì sớm muộn gì cũng bị cô ta vứt bỏ để chạy theo người đàn ông khác mà thôi.”

“Cô ấy không phải người như thế.”

“Sao thấy biết cô ta không phải người như thế? Cô ta đã có bạn trai rồi mà còn quyến rũ thầy, thậm chí bây giờ còn mang thai nữa, chẳng lẽ thầy định đội nồi, nhận làm cha đứa bé sao!”

“Đinh Tử Trạc, đừng nói những lời khó nghe như vậy!”

“Em nói gì không đúng à?”

Tập Khanh Liêu quay người lại, lạnh lùng nhìn cậu ta.

“Yên lặng, ăn sáng đi.”

Tập Khanh Liêu là một người dịu dàng, thế mà vì một người phụ nữ mà có thế trở nên như thế này.

Đồ phụ nữ đáng ghét!

Tập Khanh Liêu đặt một quả trứng chiên xuống trước mặt cậu ta, Đinh Tử Trạc tức giận, không chịu ăn.

“Tôi đã từng đến quê hương của cô ấy rồi, lúc làm giáo viên tình nguyện ở đó, tôi cũng đã tìm hiểu gia cảnh của cô ấy.”

“Thế thì sao chứ?”

“Nhà cô ấy không giàu có gì, cha mẹ cô ấy cố gắng kiếm tiền cho cô ấy đi học. Cô ấy bị một người đàn ông lừa xuống núi, xúi giục bỏ trốn, đây chẳng phải là một chuyện rất đáng buồn hay sao?”

Đinh Tử Trạc nhướn mày: “Sao thầy biết cô ta bị lừa? Biết đâu cô ta tự nguyện thì sao? Còn nữa, sao cha mẹ cô ta lại nói cho thấy biết chuyện này?”

“Không phải, cha mẹ cô ấy đã qua đời rồi, cô ấy không có ai nương tựa nên mới bị lừa như vậy.”

Hắn nghiêm túc giải thích, muốn Đinh Tử Trạc thông cảm cho cô. Nhưng Đinh Tử Trạc không muốn thông cảm, không muốn một chút nào.

“Đủ rồi giáo sư, cho dù thầy có nói thế nào đi nữa thì chuyện người phụ nữ đó ngoại tình cũng là chuyện không thể thay đổi!”

Tập Khanh Liêu thở dài, tháo tạp dề ra.

“Đêm nay tôi ở bệnh viện với cô ấy, cậu muốn ăn gì thì tự nấu.”

“Giáo sư, những hành động của thầy bây giờ chẳng khác nào… Liếm cẩu!”

(Liếm cẩu: Ngôn ngữ mạng, chỉ người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình nhưng vẫn không có tôn nghiêm và liêm sỉ, vẫn bám lấy người đó)

“Cậu muốn nói thế nào cũng được.”

Đinh Tử Trạc cố gắng chọc giận Tập Khanh Liêu nhưng cuối cùng lại tự chọc giận chính mình, cậu ta tức giận gắp trứng lên cắn một miếng thật lớn.

Chết tiệt!

Tập Khanh Liêu vừa tới bệnh viện thì y tá đã nói với hắn tối qua cô căn bản không ngủ được. Hoa Cẩn vừa mới nhắm mắt lại thì đã mơ thấy ác mộng, ban đầu cô hét lên chói tai, sau đó bắt đầu khóc lóc thảm thiết, cứ lặp đi lặp lại như thế bảy tám lần, đến tận gần sáng mới có thể ngủ thiếp đi được một lúc.

Hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng, thấy Hoa Cẩn đang cuộn người trong chăn, hơi thở đều đặn.

Có lẽ bởi vì khó chịu nên mặt cô tái nhợt, những vết thâm và máu bầm trên mặt càng thêm bắt mắt.

Hắn đặt hộp cơm lên đầu giường, cơm đặt trong hộp giữ nhiệt nên cũng không lo bị nguội. Cô ngủ một mạch đến tối, tận đến khi giật mình mới tỉnh lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận