Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Nồng Nàn Bên Bờ Biển Vắng
Không gian lãng mạn ngoài bãi biển nhanh chóng được chuyển vào trong phòng ngủ của căn biệt thự. Cửa kính lớn mở toang đón gió biển lùa vào, tấm rèm trắng mỏng manh bay phấp phới như những cánh bướm đêm.
Mạnh Phù Sinh đặt Diêu Đinh xuống chiếc giường Kingsize mềm mại. Ánh trăng rọi vào, phủ lên cơ thể cô một lớp ánh bạc huyền ảo. Hắn đứng bên mép giường, từ từ cởi bỏ quần áo. Từng món đồ rơi xuống sàn, để lộ cơ thể cường tráng hoàn mỹ như tượng thần Hy Lạp. Làn da đồng hun khỏe khoắn, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không thô kệch, và thứ đó… đang dựng đứng đầy kiêu hãnh, gân guốc nổi lên đầy đe dọa.
Diêu Đinh nuốt nước bọt, dù đã nhìn thấy bao lần, đã nếm trải bao lần, nhưng mỗi khi đối diện với sự nam tính áp đảo này, cô vẫn thấy tim mình đập loạn nhịp, miệng lưỡi khô khốc.
Hắn leo lên giường, như một con báo đen uyển chuyển, trườn tới bên cô. Hắn không vội vàng xâm nhập, mà dùng bàn tay to lớn, chai sần của mình vuốt ve khắp cơ thể cô, từ gương mặt, xuống cổ, qua bầu ngực, eo thon, đến tận ngón chân cái. Đi đến đâu, ngọn lửa dục vọng bùng lên đến đó.
“Da em mát quá, như ngọc vậy.” Hắn thì thầm, cúi xuống hôn lên bụng phẳng lì của cô, lưỡi vẽ vòng quanh rốn khiến Diêu Đinh buồn buồn, vặn vẹo cười khúc khích.
“Đừng… nhột…”
“Nhột sao? Vậy chỗ này thì sao?” Hắn di chuyển xuống thấp hơn, tách hai chân cô ra, vùi mặt vào giữa đùi non trắng nõn. Hơi thở nóng hổi phả vào vùng cấm địa khiến Diêu Đinh ngừng cười, thay vào đó là tiếng rên rỉ yếu ớt.
Hắn hôn lên đùi trong nhạy cảm, mút nhẹ tạo thành những dấu hôn đỏ chót trên nền da trắng, trông thật dâm mĩ. Rồi hắn dùng ngón tay tách nhẹ hai cánh hoa ướt át, chiêm ngưỡng “kỳ quan” của riêng mình.
“Em đẹp quá, Đinh Đinh. Và ngon nữa.” Hắn khen ngợi không tiếc lời, rồi cúi xuống nếm trải hương vị ngọt ngào.
Lần này, hắn dịu dàng hơn, kiên nhẫn hơn. Lưỡi hắn như một nghệ sĩ điêu luyện, lướt, liếm, chọc, ngoáy, đưa Diêu Đinh lên những tầng mây của khoái cảm. Cô bấu chặt tay vào ga giường, đầu ngửa ra sau, miệng há hốc thở dốc, cả người cong lên như cánh cung.
“Phù Sinh… em muốn… em muốn anh…” Cô nức nở cầu xin. Sự trống rỗng cần được lấp đầy bởi chính hắn, chứ không phải chỉ là sự trêu đùa bên ngoài.
Mạnh Phù Sinh ngẩng lên, hài lòng nhìn biểu cảm mê đắm của cô. Hắn trườn lên, hôn sâu vào môi cô, nuốt hết những tiếng rên rỉ. Hắn nâng hông cô lên, từ từ đưa mình vào. Cảm giác chật chội, ấm nóng bao bọc lấy “cậu nhỏ” khiến hắn gầm nhẹ sung sướng.
“Thả lỏng nào, bảo bối. Anh sẽ đưa em lên thiên đường.”
Hắn bắt đầu di chuyển, nhịp nhàng như sóng biển ngoài kia. Lúc chậm rãi, sâu lắng như thủy triều rút, lúc dồn dập, mạnh mẽ như những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ đá. Diêu Đinh hòa nhịp cùng hắn, tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc, tiếng sóng biển tạo nên một bản nhạc tình ái bất tận.
Họ làm tình như thể ngày mai là tận thế, như muốn hòa tan vào nhau, xương cốt trộn lẫn xương cốt, máu huyết hòa lẫn máu huyết. Đêm đó, ánh trăng trên biển Caspi chứng kiến một màn ân ái triền miên, cháy bỏng và đầy ắp tình yêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận