Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tài sản của phu chủ, tự đeo dâm cụ

Quỳ đợi không chỉ là quỳ. Quân Đình yêu cầu nàng phải đeo một vài dâm cụ lên người. Điểm khó khăn nhất là Quân Đình còn bắt nàng tự vấn rằng nàng đã phạm những lỗi nào để đoán bản thân phải đeo bao nhiêu dâm cụ. Nếu đeo thiếu thì nàng sẽ bị phạt nặng hơn nữa.
Khương Vãn Ly đỏ mặt đeo từng món dâm cụ lên người mình, dùng ngón tay xoa nắn đầu vú hồng hồng mềm yếu đến khi nhũ hoa sưng cứng và dựng thẳng lên thì sẽ kẹp một chiếc kẹp gỗ lên trên, đau tới mức thân thể trắng nõn run lên bần bật.
Tiếp đó, nàng dạng hai chân, quỳ gối trên mặt thảm dày êm ái, ưỡn cặp mông lên cao, bầu vú căng tròn mướt mát áp lên đất.
Quân Đình nhớ nhung nữ nhân trong tẩm điện, nhanh chóng xử lý hết chính sự, đuổi đám quan viên Phong Thành rồi đứng dậy trở về. Khi hắn bước vào, không ngoài dự đoán, nữ nhân xinh đẹp trần truồng đang ngoan ngoãn quỳ giữa tẩm điện, mái tóc đen như mun tuỳ ý xoã đằng sau lưng.
“Xem ra Ly Nhi không biết lỗi sai của mình.”
Khương Vãn Ly lập tức thấp thỏm. Quân Đình nói vậy tức là nàng đeo thiếu dâm cụ, tất nhiên sẽ bị xử phạt rất nặng.
“Ly Nhi biết thân phận của mình chứ?”
“Thưa phu chủ, tiện nô là nô thiếp của phu chủ.” Nàng lễ phép trả lời.
“Nếu thế thì thân thể Ly Nhi thuộc về ai?”
“Thân thể tiện nô, thân thể tiện nô là…” Nàng hơi khựng lại, nhưng thoáng do dự đó cũng đủ khiến mông bị ăn tát.
“A…” Nàng thét lên vì đau, “Thân thể tiện nô là của phu chủ.”
“Nếu thân thể Ly Nhi là tài sản của bản vương, hôm nay Ly Nhi đã cố tình làm tổn thương vật thuộc về bản vương, có phải nên bị phạt nặng hay không?”
Khương Vãn Ly nhìn đối phương bằng ánh mắt có chút hoang mang.
“Nếu hôm nay bản vương không kịp thời đến nơi, cái roi móc kia sẽ quất trúng bụng Ly Nhi.” Quân Đình ngồi thụp xuống, bàn tay ấm áp ôn tồn khẽ xoa lên phần bụng mềm mại của nữ nhân: “Roi móc là hình cụ chuyên dùng để tra tấn võ sĩ. Ly Nhi không khỏe được như võ sĩ, roi móc trước hết sẽ đánh nát nơi này. Nếu gặp phải cai ngục mạnh mẽ hơn, hắn ta có thể lôi cả tử cung Ly Nhi ra ngoài.”
Khương Vãn Ly không biết roi móc đáng sợ đến thế. Lúc này nghe nam nhân nói vậy, nàng nhớ lại mối nguy hôm nay, không khỏi ứa ra mồ hôi lạnh.
“Ly Nhi, Ly Nhi cảm tạ phu chủ đã cứu Ly Nhi.” Khương Vãn Ly tóm lấy vạt áo đối phương,
“Ừm.” Quân Đình thản nhiên nhận lời cảm tạ của nữ nhân.
Tính tình Khương Vãn Ly vốn mềm yếu thiện lương, người khác chỉ cần đối xử với nàng tử tế một chút là nàng sẽ coi kẻ đó là người tốt. Quân Đình hiểu tính nàng, thỉnh thoảng sẽ lợi dụng điều này để khiến nàng dần dần trở nên lệ thuộc vào hắn.
“Ly Nhi tự đẩy bản thân vào vòng nguy hiểm, suýt nữa đã huỷ hoại tài sản quý giá của bản vương. Chẳng lẽ không nên phải chịu hình phạt nghiêm khắc ư?” Nhìn thì như đang thăm dò, thật ra hắn đang bức ép nàng tự nguyện nhận hình phạt.
Quả đúng như vậy. Dưới sự dẫn dắt của Quân Đình, Khương Vãn Ly thực sự cảm thấy bản thân đã phạm phải sai lầm khó có thể dung thứ.
“Tiện nô đã biết lỗi, xin phu chủ hãy phạt tiện nô thật nặng.”
Dải lụa đỏ được vắt lên xà nhà, thõng xuống như một sợi dây thừng. Khương Vãn Ly đứng trên đất, hai tay giơ quá đỉnh đầu, để lụa mềm quấn lấy cổ tay nàng. Quân Đình nâng cặp chân dài của đối phương, đôi chân cực kì mềm mại giang thành đường thẳng, lụa đỏ quấn quanh mắt cá nhân mảnh mai của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận