Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có chuyện gì vậy, Mỹ Tử…em có nghe thấy anh nói không?”

Có lẽ cảm thấy bất thường, người chồng hét lên qua ống nghe. Tô Kiều Kiều không thể im lặng mãi được.

Cô chỉ có thể làm theo mệnh lệnh của Chu Văn. Cô run run mở miệng.

“A, anh yêu, em xin lỗi…Mỹ Tử, Mỹ Tử rất cô đơn…”

“Hả? Rốt cuộc em bị sao thế, Tô Kiều Kiều.”

“Chính là… Tô Kiều Kiều cũng là phụ nữ… Chồng à, đã lâu rồi anh không yêu thương Tô Kiều Kiều, thân thể ngứa quá.”

Tô Kiều Kiều nói ra những lời Chu Văn ép phải nói, và cô xấu hổ đến mức muốn chết.

Người chồng bật cười.

“Thì ra là thế. Anh đang đi công tác nên không thể làm gì được… em đừng làm chuyện ngu ngốc đó.”

“Không… anh yêu chả thương em gì cả, Mỹ Tử sắp ngoại tình rồi. Nếu là thầy Chu Văn, cậu ấy sẽ yêu em rất nhiều. Bởi vì, thứ đó của cậu ấy có vẻ cứng hơn của chồng em nhiều.”

“Ha ha ha, sao em có thể nghĩ tới chuyện như vậy với cậu Chu Văn nghiêm túc đó?”

Người chồng chỉ nghĩ rằng Tô Kiều Kiều đang giở tính nhỏ nhen. Anh ta không thể ngờ được Chu Văn đã hạ độc thủ với vợ mình.

“A, anh yêu…”

Tô Kiều Kiều không thể chịu đựng được nữa và phát ra một tiếng kêu quyến rũ. Chu Văn dùng những ngón tay vuốt ve bầu ngực và hạt le của cô, đồng thời thay đổi nhịp điệu và góc độ của eo một cách khéo léo, chuẩn bị đụ cho Tô Kiều Kiều đến cao trào.

“Không, anh xin lỗi anh xin lỗi. Anh chỉ đùa thôi, có gì đâu mà khóc? Anh sẽ bù đắp bằng cách phục vụ em thật tốt khi đi công tác về.”

Vì là cuộc gọi quốc tế nên không thể nói chuyện quá lâu. Người chồng cúp máy sau khi nói xong. Sau khi đặt ống nghe xuống, Tô Kiều Kiều bật khóc đau đớn.

“Thật quá đáng, thật quá đáng.”

“Ha ha, biểu hiện không tồi, để tôi thưởng cho phu nhân.”

Chu Văn đắc ý nói, lại bắt đầu đụ lỗ đít Tô Kiều Kiều một cách nghiêm túc.

2

Chu Văn đang xem TV, còn Tô Kiều Kiều ra ngoài siêu thị để mua trứng và thịt băm. Từ buổi sáng, Đình Vũ yêu cầu bánh hamburger cho bữa tối, vì vậy cũng mua cả một túi hành tây.

Tô Kiều Kiều không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy bóng dáng người vợ trẻ đi mua kẹo cho lũ trẻ. Họ trông rất hạnh phúc. Tô Kiều Kiều mơ hồ nhìn hai mẹ con họ, nghĩ đến những ngày tháng hạnh phúc của mình.

Bây giờ là địa ngục, tiếc là chỉ có một mình cô… Tô Kiều Kiều nhẹ nhàng xoa mặt. Cô đi vào hiệu thuốc nhỏ phía sau siêu thị và mua năm mươi hộp thuốc rửa ruột quả sung. Không cần phải nói, đó là mệnh lệnh của Chu Văn. Cô xấu hổ đỏ bừng mặt, không dám nhìn vào mặt ông chủ hiệu thuốc.

“Hẹn gặp lại lần sau.”

Phía sau Tô Kiều Kiều vang lên giọng nói tò mò của chủ hiệu thuốc, cô nhanh chóng chạy ra ngoài. Ở góc công viên trên đường về nhà, cô nghe thấy tiếng cười của người đàn ông phía sau mình.

“Ha ha ha…”

Tô Kiều Kiều quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt của Hạ Lương, Giang Hoài và Lương Dục. Những học sinh bất lương dùng vẻ mặt xã hội đen cười híp mắt nhìn cô.

“A, là mấy người…”

Khuôn mặt của Tô Kiều Kiều lập tức không còn huyết sắc. Theo bản năng muốn lùi lại. Bọn Hạ Lương bao vây Tô Kiều Kiều.

“Phu nhân, đi nào.”

Hạ Lương nói với giọng khàn khàn.

“Chúng tôi đã tích lũy được rất nhiều súng đạn ở đây.”

Giang Hoài vừa sờ vào đũng quần, vừa đùa giỡn Tô Kiều Kiều

Tô Kiều Kiều đã rất sợ hãi. Nhưng chỉ có thể cảm thấy sự bi thảm từ nỗi sợ của mình.

“A, mấy người muốn làm gì tôi? ?”

“Đừng giả bộ hồ đồ, ha ha, cô biết đáp án mà, chúng tôi cũng không phải người ngoài.”

“Ha ha, cô quên là mình vừa khóc vừa lắc cái mông như điên sao? Phu nhân, nếu quên rồi thì chúng tôi sẽ nhắc nhở cô lần nữa.”

Những người đàn ông cười sảng khoái. Tô Kiều Kiều sợ hãi trước sự trêu chọc tục tĩu của Giang Hoài, sau lưng rét run.

“Không, không, làm ơn tránh ra.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận