Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô vội vàng chen vào, “Mẹ, bà nội, nhà chúng ta tuyệt đối không được dính dáng đến những người đánh bạc, anh trai em trai nhà chúng ta còn có kế sinh nhai, ít tiếp xúc với những người đó thì tốt hơn.”
“Con nói đúng.” Bà nội Lục và mẹ Lục đồng thời gật đầu.
“Nếu bà út bảo chú năm đến, chúng ta cũng không thể đồng ý.” Lục Thanh Diên nhắc nhở.
“Chắc chắn rồi.” Mẹ Lục nghiêm nghị nói, “Mặc kệ là ai, chúng ta đều sẽ không đồng ý.”
Mẹ Lục vừa nói xong, chú năm đã xuất hiện ở cửa sân, bộ dạng của ông ta bình thường, da đen, khuôn mặt có nét giống ba anh em ba Lục, bởi vì bọn họ có chung một tổ tiên.
“Thím cả.”
Chú năm đỏ mặt đứng ở cửa, “Cháu, nhà bọn cháu có người đến, mẹ cháu nói không đủ chỗ ở, muốn mượn nhà của thím mấy ngày.”
“Thằng năm này. ” Bà nội Lục ra hiệu cho ông ta vào sân, chú năm do dự một chút rồi vẫn bước vào.
Lục Thanh Diên đi rót nước, mẹ Lục mang cho chú năm một chiếc ghế gỗ để ông ta ngồi.
[Đây là “con trai cưng của mẹ”* à?]
*Còn được gọi là mama boy, chỉ những người con trai đã trưởng thành, nhưng việc gì cũng cần hỏi ý kiến của mẹ và để mẹ quyết định thay cho mình, mẹ bảo gì thì làm nấy
[Đúng rồi đó, cái gì cũng nghe lời mẹ, haizz, thím năm cũng đáng thương, lấy phải một người đàn ông như vậy.]
[Nói đến thì Đàm Trường An cũng là một con trai cưng của mẹ ẩn giấu, may là nữ chính đã có đối tượng, không biết sau này ai sẽ tiếp nhận anh ta.]
[Hy vọng anh ta tìm được người nào đó có thể trị cả nhà bọn họ!]
Lục Thanh Diên đưa nước cho chú năm, đứng ngay sau bà nội Lục, công khai nhìn những dòng chữ trong khung bình luận bay qua đầu chú năm.
“Thằng năm à, nếu như chỉ ở nhờ mấy ngày thím sẽ không nói nhiều, nhưng cháu tự hỏi lương tâm mà nói với thím, những người đó có thật sự chỉ ở lại mấy ngày không?”
Bà nội Lục sắc bén nhìn chằm chằm chú năm.
Chú năm cầm chiếc cốc men sứ cúi đầu xuống.
“Không nói đến chuyện khác, những người đến đều là cậu, anh họ em họ của cháu đi? Hình như mấy người mợ không đến, có lẽ là tạm thời về nhà mẹ đẻ, những người đến toàn là đàn ông, nhà của thím thật sự không tiện lắm.”
“Đúng vậy, anh năm.” Mẹ Lục thở dài, “Chúng ta không phải không muốn giúp, mà là thật sự không dám giúp.”
Ở lại rồi thì khó mà đi được.
Mặc kệ là bà út hay gia đình nhà bà ta, đều không phải là loại người hiền lành gì.
Khuôn mặt của chú năm càng lúc càng đỏ, trông đen đỏ một mảng.
Lục Thanh Diên là con cháu, ở trường hợp này cô có thể nghe, nhưng không cần phải nói.
Vì vậy, cô lặng lẽ nhìn chú năm Lục, thuận tiện xem bình luận trên đầu ông ấy.
“Không nói nhà chúng ta, ngay cả nhà các người, thím cũng không khuyên nên thu nhận bọn họ.” Bà nội Lục đối với đứa cháu này vẫn tốt, nên thành thật khuyên nhủ.
“Thằng năm à, cháu đừng chỉ nghĩ đến mẹ của cháu như thế nào, cháu còn phải nghĩ đến vợ, con cái của cháu!”
Chú năm Lục hơi ngẩng đầu lên.
“Yên Yên cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi, nhà nhiều thêm mấy đứa con trai, nó có tiện không? Còn Thanh Hồng, nó còn nhỏ, nếu nó dính phải mấy thứ đó, cả đời sẽ hỏng mất!”
“Đúng vậy, anh năm, anh phải suy nghĩ kỹ, nếu để bọn họ ở lại, đó không phải là một tháng hai tháng, có lẽ vài năm cũng không đi.”
Mẹ Lục nghĩ thêm một khả năng có thể khiến bọn họ rời đi, đó là khi bà út chết đi, thì đám người đó chắc sẽ rời đi thôi?
“Nhưng mẹ cháu… bà ấy sẽ không nghe lời cháu.”
Trên mặt chú năm tràn đầy vẻ buồn phiền.
Lục Thanh Diên quay đầu không muốn nhìn ông ta, kết quả vừa quay đầu lại đã nhìn thấy thím năm Lục đứng ở cửa sân.
Mặt bên phải của bà ấy có một vết bàn tay, lúc này một nửa khuôn mặt hơi sưng lên.
“Thím năm…”
Lục Thanh Diên vội vàng bước tới, kéo bà ấy vào sân, mẹ Lục nhìn thấy vết bạt tai trên mặt bà ấy, kinh hô một tiếng rồi tiến lên hỏi dồn dập, “Thím út đánh? Sao bà ấy có thể đánh chị chứ!”
Chuyện này, nói đến cũng là do người nhà mẹ đẻ của bà út làm không đúng, sao có thể đánh con dâu của mình chứ!
Lục Thanh Diên đi lấy ghế ngồi cho thím năm Lục.
Chú năm Lục nhìn thấy vợ mình bị đánh, miệng hé ra, cuối cùng cũng không nói gì.
Thím năm Lục che mặt khóc.
Tiếng khóc thương tâm vô cùng, khiến những người có mặt trong sân đều chua xót.
Mẹ Lục và bà nội Lục đau lòng không chịu được, vội vàng nắm lấy tay bà ấy an ủi.
Gia Sinh và Đường Sinh đứng bên cạnh có chút bối rối, bọn họ chưa bao giờ thấy người lớn khóc thảm thương như vậy trước mặt mình.
Lục Thanh Diên quay người đóng chặt cửa sân, rồi tiến lên một tay kéo mỗi đứa nhỏ ngồi xuống.
Gia Sinh và Đường Sinh cảm nhận được bàn tay ấm áp của cô, như con thú nhỏ nép sát vào người cô út.
“Bà đừng khóc, mẹ cũng… bị đám người cậu làm tức giận, nên trong lòng sốt ruột.”
Lời của chú năm Lục khiến thím năm Lục khóc càng dữ dội, “Cả đời này, điều làm cho tôi hối hận nhất chính là gả cho ông!”
“… Bà đừng khóc, tôi sẽ cố gắng để bọn họ rời đi.” Chú năm Lục cứng ngắc an ủi.
“Hôm nay, hôm nay để bọn họ rời đi.” Thím năm Lục quá hiểu mẹ chồng mình và mấy cậu họ kia, một khi bọn họ ở lại, không dễ dàng gì có thể rời đi, “Nếu bọn họ không đi, tôi sẽ ly hôn với ông, con trai con gái đi theo tôi, tôi sẽ gả cho người khác, để bọn nhỏ gọi người khác là ba!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận