Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vua Sói Trở Về
Khi cô gái tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Cơn đau nhức ê ẩm truyền đến từ khắp cơ thể, đặc biệt là nơi giữa hai chân, vừa sưng tấy vừa rát bỏng. Cô nhìn xuống, tấm da hổ bên dưới loang lổ vết máu và thứ dịch trắng đục đã khô lại.
Cô hoảng hốt tìm kiếm. Gã đàn ông đêm qua đâu rồi?
Một tiếng động nhỏ bên cửa hang. Cô quay lại. Không phải gã đàn ông nửa người. Tiểu Bạch đã trở lại. Anh ta đang ở hình dạng Sói Trắng quen thuộc.
Con sói to lớn lẳng lặng tiến vào, trong miệng ngậm một con thỏ. Nhưng khi nhìn thấy cô gái, nó khựng lại. Nó nhìn thấy vũng máu, nhìn thấy thân thể bầm dập của cô. Nó thả con thỏ ra.
Trong đôi mắt sói ánh lên sự bối rối và… hối hận tột độ. Nó biết đêm qua nó đã làm gì. Con thú trong nó đã làm tổn thương cô.
Nó rên rỉ một tiếng khẽ, tiến lại gần, không dám chạm vào cô, chỉ cúi đầu, dùng cái lưỡi thô ráp, ươn ướt, nhẹ nhàng liếm lên vết bầm tím trên đùi cô. Một cái liếm dịu dàng như lời xin lỗi.
Cô gái mỉm cười, đưa tay xoa đầu nó. “Em không sao… Tiểu Bạch.”
Cuộc sống của họ bước sang một trang mới. Một giao ước ngầm được thiết lập.
Ban ngày, anh ta là Vua Sói uy nghiêm. Anh ta đi săn, mang về những con mồi béo nhất. Anh ta bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm. Anh ta là Tiểu Bạch dịu dàng, trung thành, nằm cuộn tròn dưới chân cô, để cô gối đầu lên bộ lông ấm áp.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, phép thuật của trái cấm lại biến anh ta thành gã đàn ông nửa thú. Và đêm nào cũng là một đêm nguyên thuỷ. Anh ta vẫn vụng về, vẫn đầy thú tính, nhưng đã biết kiềm chế hơn một chút. Anh ta học được cách làm cô rên rỉ vì khoái cảm, thay vì la hét vì đau đớn.
Cô gái khao khát có một sự kết nối sâu sắc hơn. Cô muốn có con của anh. Một sinh linh bé bỏng mang dòng máu của cả hai, một sợi dây ràng buộc vĩnh viễn. Cô nói với anh (phiên bản nửa người) điều đó.
Gã đàn ông gầm gừ, lắc đầu. Anh ta sợ. Anh ta sợ cô sinh ra một con sói con. Hoặc tệ hơn, một con người. Cả hai đều không thể sống ở nơi này. Anh ta không muốn giam cầm đứa con của mình như cách anh ta đang giam cầm cô.
Nhưng cô gái rất kiên trì. Vào những đêm trăng tròn, cô quấn lấy anh ta, chủ động hướng dẫn cây cặc thú thô kệch của anh ta bắn vào sâu nhất, hy vọng mầm sống sẽ nảy nở.
Và cô đã có thai.
Niềm vui sướng ngắn chẳng tày gang. Chỉ vài tuần sau, một cơn đau quặn thắt ập đến. Máu lại chảy, nhưng lần này là máu của sự mất mát. Cô đã sảy thai.
Cô gái suy sụp, nhưng người đau đớn hơn lại là gã đàn ông nửa thú. Anh ta ôm lấy thân thể mềm yếu, bê bết máu của cô, ngửa cổ lên, gầm lên một tiếng hú ai oán, tuyệt vọng. Đó không phải tiếng sói, mà là tiếng khóc của một người đàn ông mất con.
Từ đó, cô không bao giờ dám đòi có con nữa.
Nhưng cơ thể cô lại xảy ra một biến đổi kỳ lạ. Dù đứa trẻ đã mất, nhưng cơ thể cô vẫn nghĩ rằng nó đang làm mẹ. Ngực cô bắt đầu căng tức. Sữa bắt đầu rỉ ra.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận