Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nham Oanh đang đuổi theo sau trên chiếc xe suv cũng vội vàng đạp thắng xe lại. Cơ thể cậu ta theo quán tính bị đẩy về phía trước, lại bị dây nịt buộc chặt kéo trở lại.

Mái tóc xõa xuống trước mắt, mái tóc đỏ che khuất tầm mắt cậu ta. Nham Oanh đưa tay vén ra, nhìn thấy Điền Yên bước xuống xe, cùng lúc đó, giọng nói của Phó Hách Thanh từ tai nghe truyền đến.

“Nham Oanh, cậu phụ trách đưa Điền tiểu thư về.”

Nham Oanh vội vàng đè tai nghe đáp lại: “Được.”

Điền Yên mở cửa xe ngồi vào.

Chiếc Bentley Bentayga phía trước nhấn ga phóng đi, một lúc sau đèn xe biến mất ở góc cua.

Cậu ta quay đầu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Vẻ mặt Điền Yên cũng đầy nghi ngờ lắc đầu.

“Không biết, nhưng tôi nghe thấy bọn họ nói hàng hóa bị cướp.”

“Cái gì?!”

“Hình như là Tứ Phương Trai xuất hiện người nằm vùng.”

“Cái gì!” Cậu ta sợ hãi kêu lên.

Điền Yên ngẩng đầu suy nghĩ: “Còn nói là muốn tìm người của Bát Kỳ Môn…”

“Gì!” Nham Oanh kinh ngạc há to miệng đến mức có thể nhét một quả óc chó vào trong.

Điền Yên hỏi cậu ta: “Bát Kỳ Môn là cái gì vậy?”

“Đó là bộ phận an ninh liên lạc được thiết lập đặc biệt, giữa các thành viên có thể liên lạc với nhau thông qua khóa điện thoại, bất cứ việc gì làm trên điện thoại đều có thể bị phát hiện.”

Nham Oanh vừa nói vừa mở điện thoại lên, mới vừa lướt màn hình thì bất ngờ xuất hiện một cái khóa lớn màu đen cố định ở giữa màn hình, dù lướt thế nào cũng không thể xê dịch.

Điện thoại bị khóa, chứng minh người của Bát Kỳ Môn đã triển khai điều tra.

Sắc mặt Nham Oanh trắng bệch.

Buổi trưa hôm nay cậu ta lén xem một bộ phim…

Điền Yên cười thầm, tên nhóc tóc đỏ này dễ lừa thật, nói hai ba câu đã khai ra toàn bộ.

Cô nhìn điện thoại mới của mình, vẫn còn có thể sử dụng bình thường, xem ra trong chiếc điện thoại này không bị cài virus trojan(*).

(*): Trojan là một loại mã hoặc phần mềm độc hại nhưng được ẩn dưới lớp vỏ của các phần mềm hợp pháp. Một Trojan được thiết kế để làm hỏng, phá hoại, đánh cắp hoặc nói chung gây ra một số hành động gây hại khác trên dữ liệu hoặc mạng của bạn

“Đoàn đội của các cậu nghiêm khắc như vậy sao cậu không mua thêm một chiếc điện thoại dự phòng.”

“Những người như chúng tôi đều dốc sức vì ông chủ, dĩ nhiên không làm chuyện trái với quy tắc. Nếu ai dùng điện thoại dự phòng, không phải rõ ràng là người nằm vùng sao.”

Điền Yên nhíu mày.

“Cũng đúng.”

Nham Oanh đưa Điền Yên về nhà.

Năm tiếng ngồi trên xe, Điền Yên eo mỏi lưng đau.

Bình Thành vừa mới có mưa. Không khí ban đêm tràn ngập hương thơm mát của đất và cây cỏ, những ngôi nhà cũ kỹ ở trong thành trở nên ẩm ướt, cây cối ven đường bị nước mưa rửa sạch, giọt nước trên lá cây không ngừng chảy xuống.

Trên đường trở về Điền Yên mua một ít đồ ăn vặt, cô bật điều hòa trong phòng khách, thay đồ ngủ bằng lông nhung. Cô muốn ăn cháo để làm ấm cơ thể, vì vậy co rút trên ghế sô pha để đặt đồ ăn ngoài.

Mười phút sau, cửa bị gõ.

Điền Yên chạy đến mở cửa, trước mắt cô xuất hiện một cơ thể rộng lớn.

Cô bị khuôn mặt bầm dập của người kia dọa cho sợ hết hồn.

Cái mũi của Tề Thắng Lại sưng lên dị thường, xuất hiện lấm tấm máu bầm màu tím đen, gần như không thể nhận ra hình dáng ban đầu.

Mắt phải của anh ta bị sưng tấy lại một chỗ, híp thành một đường thẳng, khó mà thấy được cảm xúc trong mắt anh ta.

Trên môi có máu bầm, nói chuyện hàm hồ không rõ.

“Phú tiên sinh kêu tôi tới trông coi cô.”

Điền Yên bị dọa sợ tới mức cà lăm, theo lễ phép cô nói: “Anh có muốn… Đi vào không…. Tôi đặt đồ ăn bên ngoài, sợ anh dọa người khác.”

Cô đói một ngày rồi, cơm đến miệng không thể để vụt mất được.

Tề Thắng Lại do dự một lúc, nhìn thấy cô bọc kín bản thân trong bộ đồ ngủ dài tay màu vàng lông nhung, ngoại trừ vết bầm trên cổ có chút chói mắt.

Anh ta nói: “Thất lễ.”

Tề Thắng Lại cúi đầu, đỉnh tóc chạm vào khung cửa.

“Anh ngồi trước đi.”

Điền Yên đóng cửa lại, tìm thuốc cho anh ta.

Cô đưa iodophor và bông gòn cho anh ta, còn tri kỷ đưa một cái gương nhỏ qua.

“Anh chưa xử lý vết thương sao? Tốt nhất nên khử trùng đi.”

“Quen rồi.” Tề Thắng Lại ngồi trên ghế sô pha gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn.”

Điền Yên hỏi: “Các anh đánh quyền đến sống chết như vậy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận