Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Của Người Con Hiếu Thảo
Tang lễ của Từ lão gia được tổ chức long trọng.
Đại phu nhân khóc đến ngất đi, tỉnh lại. Bà ta không khóc vì tình yêu, mà khóc vì cái “trời” của mình đã sập. Một góa phụ không con (vì Từ Lễ Phong không được tính, còn Từ Lễ Khanh là con vợ trước), tương lai mờ mịt.
Trong khi cả phủ chìm trong tiếng kèn trống ai oán, Từ Lễ Khanh một mình đứng ra lo liệu mọi việc. Hắn mặc đồ tang trắng, quỳ trước linh cữu, khuôn mặt tuấn tú hốc hác vì “đau buồn”, đôi mắt đỏ ngầu vì “thức đêm”.
Những người đến viếng đều tấm tắc khen ngợi Từ đại thiếu gia là người con hiếu thảo hiếm có.
Hắn quỳ đó, nghe họ xì xầm: “Tội nghiệp cậu ấy, trong vòng một tháng mất cả em trai lẫn cha. Đúng là đại tang.”
Oanh Oanh cũng phải quỳ ở một góc khuất dành cho di nương. Nàng nhìn tấm lưng thẳng tắp của Từ Lễ Khanh, lòng lạnh như băng. Hắn diễn quá đạt. Kẻ giết cha đang đóng vai người con hiếu thảo nhất trần đời.
Sau khi chôn cất lão gia xong xuôi, Từ Lễ Khanh “đổ bệnh”. Hắn đóng cửa viện, không gặp một ai, ngay cả Đại phu nhân cũng bị chặn lại.
“Con sợ lây bệnh cho mẫu thân,” hắn cho người nói vậy, “Chỉ là cảm lạnh thường, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.”
Đại phu nhân lo lắng đến mức ngày nào cũng lên chùa cầu an. Bà ta sợ nốt cái phao cứu sinh cuối cùng này cũng chìm mất.
Nửa tháng sau, Từ Lễ Khanh “khỏi bệnh”, xanh xao bước ra khỏi phòng. Việc đầu tiên hắn làm là đến thỉnh an Đại phu nhân.
“Mẫu thân,” hắn nói, giọng vẫn còn vẻ yếu ớt, “Nơi này gợi lên quá nhiều đau thương. Con muốn đưa cả gia đình chúng ta lên kinh thành.”
“Kinh thành?” Đại phu nhân sững sờ.
“Vâng. Việc kinh doanh của chúng ta ở đó mới bắt đầu, cần người trông coi. Cha mất, con là trụ cột, không thể yên tâm để mẫu thân và các di nương ở lại đây một mình.”
Đại phu nhân do dự. Chồng mới mất chưa qua trăm ngày đã dọn đi xa, thiên hạ sẽ đàm tiếu là bất hiếu.
Từ Lễ Khanh như đọc được suy nghĩ của bà, hắn thản nhiên nói: “Miệng lưỡi thiên hạ, con không quan tâm. Con chỉ quan tâm đến sự an toàn của mẫu thân.”
Một câu nói này đã đánh gục Đại phu nhân. Bà ta rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay hắn: “Lễ Khanh, Từ gia sau này… đều trông cậy vào con.” [2260, 2275]

Bình luận (0)

Để lại bình luận