Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gai Nhọn Của Thỏ Ngọc
Sự im lặng của Đô Tuần như một lời cổ vũ. Liễu Như Yên càng được nước lấn tới. Ả đứng dậy, thân hình lả lướt trong bộ đồ thiếu vải, cầm ly rượu vang đỏ trên bàn lên, lắc nhẹ.
“Nói thật nhé, Thức Vi,” ả nhếch môi, ánh mắt đầy ác ý, “Cái loại kỹ nữ đóng giả thánh nữ như cô, tôi nhìn thấy chỉ muốn lột sạch cái mặt nạ đó ra.”
Xoảng!
Ly rượu vang đỏ au bị hất thẳng vào mặt Bạch Vi.
Chất lỏng lạnh buốt, dính nhớp tạt vào má, chảy xuống cổ, làm ướt sũng chiếc áo khoác mỏng của cô. Mùi rượu nồng xộc lên mũi. Mọi âm thanh xung quanh như vỡ òa rồi im bặt.
Bạch Vi sững sờ. Cô chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này.
Cơn giận nóng bừng bừng bốc lên, át cả nỗi sợ hãi và hoang mang. Cô không phải là con thỏ non để mặc người ta chà đạp. Cô được Bạch Hiển nuôi lớn, trong xương tủy cô có sự kiêu ngạo của hắn.
Không một lời nào, Bạch Vi bình tĩnh vươn tay, cầm lấy ly nước lọc trên bàn.
Ào!
Cô hất thẳng ly nước vào gương mặt trang điểm kỹ càng của Liễu Như Yên.
“Cô…!” Liễu Như Yên cứng họng, lớp mascara và phấn mắt đắt tiền bắt đầu lem nhem.
“Trả lại cho cô.” Giọng Bạch Vi lạnh tanh, khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày. “Tôn trọng là thứ phải có qua có lại. Cô không có, tôi cũng không cần.”
“Mày dám!” Một ả đàn bà bên cạnh Liễu Như Yên gầm lên, xông tới, vươn tay định túm tóc Bạch Vi.
Nhưng tay ả còn chưa chạm được vào người cô, một bóng đen đã lao đến.
Hai người vệ sĩ mặc vest đen, những người vẫn luôn âm thầm theo sau cô, xuất hiện như từ không khí. Một người tóm gọn cổ tay ả đàn bà, vặn ngược lại khiến ả la lên đau đớn. Người còn lại lập tức đứng chắn trước mặt Bạch Vi, tách cô ra khỏi đám đông hỗn loạn.
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt. Cả hội trường chết lặng.
“Đưa tiểu thư đi.”
Bạch Vi được hộ tống ra ngoài, để lại một đám người ngơ ngác và một Đô Tuần với nụ cười đã tắt ngấm trên môi.
Hắn vội vàng đuổi theo. “Thức Vi, chờ đã!”
Hắn tóm lấy tay cô ở hành lang. “Xin lỗi, tôi không ngờ Như Yên lại kích động như vậy.”
Bạch Vi giật mạnh tay ra. Cô quay lại, ánh mắt lạnh lẽo, trên mặt vẫn còn vương vệt rượu đỏ. “Không ngờ? Hay là cậu cố tình muốn xem?”
Đô Tuần khựng lại.
“Cậu tò mò về tôi. Cậu muốn biết tôi là loại người gì khi bị dồn vào góc tường, đúng không?” Giọng cô ráo hoảnh, không một chút cảm xúc. “Cậu muốn xem con thỏ bị nhốt trong lồng sẽ phản ứng ra sao khi bị sói vồ?”
Hắn im lặng. Hắn đã bị cô nhìn thấu.
“Cậu không cần thử nữa đâu,” Bạch Vi nói, giọng nói kiên quyết đến tàn nhẫn. “Sẽ không có lần sau. Giữa chúng ta, chấm dứt ở đây.”
Cô quay lưng bước đi, dứt khoát. Đô Tuần đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhận ra mình đã phạm một sai lầm lớn. Hắn không chỉ tò mò, hắn đã bắt đầu bị thu hút bởi cái vẻ ngoan ngoãn đầy gai góc ấy. Nhưng hắn đã tự tay đóng sập cánh cửa lại.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận