Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai lần mò xuống dưới, mò mẫm được hạt đậu mơn mởn giữa hai cánh môi mềm mại. Hắn nhẹ nhàng lấy ngón cái xoa nắn nó, chờ đến khi nó trở nên căng phồng thì liên tục nhấn một cách mạnh bạo.
Khoái cảm mãnh liệt phút chốc ập đến khiến Đỗ Yểu Yểu bàng hoàng vùng vẫy: “Đừng mà… đừng mà…”
Hạt đậu bị kích thích, từng nỗi sung sướng từ nơi đó truyền thẳng lên hoa huyệt khiến cho vách thịt mê hoặc bên trong chảy nước lẹp nhẹp, chảy xuống dọc theo thân gậy.
“Đừng gì cơ?” Thẩm Giai rút ra đâm vào mấy lần làm hai cánh hoa phát ra tiếng nước nhớp nháp: “Thế này thì nàng mới mau ra nước được…”
Hạt châu nhạy cảm bị hắn đè ép đến mềm nhũn, nằm oặt ra đó. Miệng huyệt cũng như biến thành một cái miệng biết mút, run rẩy tự nuốt quy đầu tròn trịa vào trong cửa hang ướt át của mình.
Đỗ Yểu Yểu không chịu nổi kích thích đến từ hai nơi chồng chất lên nhau như thế, nàng nức nở đẩy tay hắn ra: “Đừng, đừng gảy nó nữa mà…”
“Gảy nữa là tới rồi nhỉ?” Thẩm Giai cảm nhận được bên trong cô đang siết rất chặt bèn buông tay, sau đó khẽ khàng xoa mấy vòng để an ủi.
Đầu óc Đỗ Yểu Yểu chuếnh choáng, lỗ huyệt kẹp chặt hắn không buông, Nàng há cái miệng nhỏ nhắn ra thở hổn hển như cá nằm trên thớt.
“Hay là Yểu Yểu muốn bị ta đâm vào cao trào?” Thẩm Giai khảy thịt non bên miệng huyệt rồi mạnh mẽ thúc hông đâm vào trong.
“A!”
Một tia sáng trắng lóe qua trước mắt Đỗ Yểu Yểu, nàng nằm gục trên vai hắn mà người run như cầy sấy.
“Sâu quá! Hu hu…” Nàng ấm ức trách hắn.
“Có sâu đâu, xem nàng nói gì kìa!” Thẩm Giai làm chậm lại, còn thốt những lời đầy hùng hồn.
“Phu quân ơi, ta chịu không nổi…” Ngoài miệng Đỗ Yểu Yểu yếu ớt nũng nịu, dỗ dành hắn nhưng trong lòng thì trợn trắng mắt. Có ai như hắn không chứ! Làm thì lo mà làm đi, miệng cứ nói mấy lời cợt nhã quá chừng!
“Ta thích dáng vẻ nàng không chịu nổi đấy!” Thẩm Giai cười nói. Hắn cầm cổ tay nàng rồi kéo lên trên đầu nàng, quy đầu cẫng lên thì thúc vào vách thịt dâm đãng.
Lớp thịt chỗ đó bị đâm sâu đến mức căng sình, khoái cảm mê hồn trào dâng khắp lỗ huyệt khiến cho bụng Đỗ Yểu Yểu hết nảy lên rồi lại giật xuống, mông vặn qua vặn lại muốn thoát khỏi xúc cảm tê dại đến đáng sợ ấy.
Tuy nhiên, nàng trốn lần nào thì hắn thô bạo đâm vào hoa tâm lần ấy, đến khi thân hình thon thả của nàng bủn rủn thì lại dập một cách điên cuồng vào miệng huyệt hư hỏng.
“Không nổi… Ta chịu không nổi nữa thật mà… Thẩm Giai…” Đỗ Yểu Yểu khóc thút thít, lắc đầu nguầy nguậy. Mái tóc dài xõa tung trên gối, hất lên xuống khắp nơi theo từng cái giật mình của cơ thể.
“Ta nào có không nổi, Yểu Yểu mới không nổi đó.” Thẩm Giai bị thít chặt, muốn bắn ra nhưng vẫn cố nhịn xuống. Hắn cố ý xuyên tạc ý nàng.
“Hu hu…”
Cái nóng hầm hập cứ quanh quẩn bụng dưới, mệt nhất là cảm giác sắp phun trào rồi lại lắng xuống. Đỗ Yểu Yểu siết chặt tay, ngón chân cuộn tròn, ngậm lấy hắn trong người mà run mãi không thôi.
“Sắp tới rồi đúng không?” Thẩm Giai thấy nàng nhắm nghiền mắt, cắn môi dưới đỏ mọng, miệng bật tiếng rên đầy quyến rũ, có vẻ đã đến giới hạn bèn dùng sức đâm sâu vào trong mười mấy lần, vách thịt bị quy đầu xấu xa đâm chọc mà co rút trong cuồng loạn: “Ra nào, ra nào!”
“Ưm ưm… Aaa!”
Như có vô số tia sáng trắng nổ ra trong đầu, Đỗ Yểu Yểu co quắp người, hoa tâm chợt hé mở, tuôn một lượng mật dịch lớn ra.
“Nàng ra nhiều thật đó…” Thẩm Giai chỉ mới quẹt tay qua vị trí giao hợp của hai người thôi mà bàn tay đã ướt sũng, dính toàn là nước rồi.
Hắn trét lên mặt nàng rồi nâng chiếc cằm nhòn nhọn, xinh xắn của nàng lên: “Cho phu nhân cao trào một lần rồi, giờ đến phiên ta chứ?”
Đỗ Yểu Yểu mờ mịt mở mắt ra. Thứ ấy của Thẩm Giai vẫn còn cương cứng chặn đứng hoa huyệt. Hắn muốn đi vào tử cung của nàng.
Vì đã cao trào một lần nên huyệt mềm mại hơn trông thấy. Nàng xoay eo đón ý nói hùa, ăn của hắn nhiều hơn: “Chàng từ từ vào đi.”
Song, Thẩm Giai chẳng hề động đậy.
Đỗ Yểu Yểu mở to đôi mắt ngập nước mơ màng, nhìn hắn với vẻ khó hiểu.
Thẩm Giai ôm vai nàng và đổi tư thế của hai người.
Họ từ nữ trên nam dưới thành nữ trên nam dưới.
Sau đó, hắn vỗ vào mông nàng: “Ngồi dậy, tự nhấp đi.”
Đỗ Yểu Yểu rất sợ tư thế nữ ngồi trên này, bởi như thế vừa vào sâu mà vừa mệt người nữa. Nàng õng ẹo phản đối: “Ta mệt lắm rồi!”
Thẩm Giai luồn tay vào vùng tam giác kín của nàng rồi móc gảy miệng cúc nhỏ xinh: “Còn ta thì dồi dào sinh lực lắm.”
Nghĩa bóng là hắn còn muốn “phá trinh” một nơi khác của nàng nữa.
Đỗ Yểu Yểu che mặt. Nàng không tài nào thấm nổi cách chơi mặn chát ấy.
“Chàng đỡ ta chút đi…”
Nàng co chân lại rồi đưa người lên, cưỡi trên hông hắn.
Thẩm Giai tóm lấy hai trái vú sữa của nàng để đỡ cho nàng.
Còn côn thịt thì dựng thẳng đứng trong huyệt non, quy đầu chạm đến tử cung yếu ớt.
“Ưm! Sâu quá…” Đỗ Yểu Yểu cứ nhấc hông lên mãi không dám nuốt trọn cây gậy của hắn.
“Không phải càng sâu càng sướng sao?” Thẩm Giai bóp chặt vú nàng, ép tiểu huyệt ăn cho bằng hết. Hai cánh mông trắng như tuyết thình lình đập lên hông hắn và phát ra tiếng “Bạch bạch!” giòn giã.
Tử cung bị giã, hé ra tí xíu. Nước dâm chảy từng giọt từng giọt xuống dưới làm cả hai cánh môi trở thành ao đầm lầy lội.
“Ư… Ưm ưm…”
Đỗ Yểu Yểu ngẩng cổ lên, run rẩy nắm chặt hai tay hắn.
“Xoay eo, lắc mông, nhấp!” Thẩm Giai lời ít ý nhiều giục giã nàng.
“A! Ta chịu không nổi… Sâu quá…” Dù chưa chạm đến tử cung nhưng nàng đã sắp bị dục vọng của hắn đâm thủng mất rồi. Đỗ Yểu Yểu sợ nếu đưa toàn bộ quy đầu vào thì mình sẽ tiêu đời mất.
“Nàng mới hứa cho ta vào mà.”
“Không được… Không phải tư thế này mà…”
“Thế ta rút ra, vào chỗ khác nhé?” Thẩm Giai hỏi một câu đầy ngụ ý, đôi mắt hắn thì nhìn chằm chằm đôi môi đỏ thắm của nàng như sói đói: “Ta còn chưa thử miệng và lỗ hậu của nàng đây này.”
“Chàng đừng hòng!” Đỗ Yểu Yểu mắc cỡ trừng mắt nhìn hắn, bất cẩn thốt cả suy nghĩ trong lòng mình ra.
“Phì!” Thẩm Giai bật cười, từ hàng mày cho đến gò má đều trông thật cuốn hút: “Ta mơ là được chứ gì? Yểu Yểu phu nhân ơi, mau động đi nào, của ta căng đau lắm rồi.”
Đau chết chàng! Ai bảo chàng cứ nhịn không chịu bắn chứ! Đỗ Yểu Yểu bất mãn nhấc hông lên rồi đưa đẩy lên xuống, chịu đựng cảm giác căng trướng khó chịu.
Động tác của nàng rất nhẹ nhàng và chậm rãi, song lần nào cũng chạm đến điểm sâu nhất trong cơ thể. Thẩm Giai ngỡ như đang bị một con dao cùn cắt qua vậy, cứ dùng dằng không cho một cú dứt khoát, thân dưới thì cứng như đá, nóng phừng phừng như cây kiếm bị nung trong lò lửa.
“Yểu Yểu, nhanh lên!” Thẩm Giai từ bóp trái đào tiên của nàng chuyển sang túm lấy đóa hoa trên đó. Hắn vân vê hai nụ anh đào, ra lệnh cho cô đâm chọc thật nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận