Chương 671

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 671

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hi Lặc cười nhìn Trầm Kỳ Dương, thấy anh vậy mà lại bị thương.
“Cậu cũng có ngày hôm nay?”
Trầm Kỳ Dương lười để ý đến thái độ hả hê kia, trực tiếp bẻ gãy cành cây đang cắm vào cánh tay.
Máu tươi tuôn ra dọc the0 quân phục̶, nhìn cũng đau, nhưng Trầm Kỳ Dương lại không chớp mắt.
Đằng xa có cảnh sát muốn phụckích, Trầm Kỳ Dương bắn một phát đánh rơi súng ống tɾong tay đối phương, ngược lại ra hiệu cho lão Dư đối diện.
“Cậụ” Anh khẽ hất cằm, “Kéo khăn trùm đầu của hắn ta ra.”
Giang Khải Minh đang trùm đầu mềm nhũn trên mặt đất, lồng ngực đã bị bắn một lỗ máụ
Cho dù còng tay, Trầm Kỳ Dương vẫn muốn xác nhận.
Lão Dư chậm rãi đưa tay về phía bên cạnh.
Lục Dã nhìn ra ý đồ của anh ta “Lão Dư ”
Trầm Kỳ Dương bắn một viên đạn vào tay anh ta, ngăn cản động tác đánh lén của anh ta.
“Cảnh sát, tôi không có nhiều kiên nhẫn như vậy.” Anh cau đôi mày kiếm, như cười như không, “Anh còn giở trò nữa, tôi không ngại đưa anh đi gặp Diêm Vương đâụ”
Mũ trùm đầu lần này được anh ta chậm rãi kéo xuống, nhưng lại là khuôn mặt của người da đen.
Sắc mặt Trầm Kỳ Dương khẽ biến, quay sang nhìn Lục Dã.
“Người đâu?”
“Ai, người cậu muốn tìm chẳng lẽ không phải anh ta?”
Ánh mắt Lục Dã bình tĩnh, cho dù bị súng chỉ vào cũng không hoảng hốt chút nào.
Đồng hành có mười cảnh sát, sáu người còn lại đã sớm áp giải Giang Khải Minh băng qua rừng mưa Hoắc Hà.
Lục Dã chẳng qua chỉ là bia ngắm mà thôi.
Trong nháy mắt Trầm Kỳ Dương suy nghĩ cẩn thận, gân xanh trên huyệt Thái Dương giật giật.
“Con mẹ nó anh đang đùa giỡn tôi.”
Anh đá một cước vào đùi Lục Dã, Lục Dã không đứng vững, đập ma͙nh vào thân cây.
Vừa ngẩng đầu đã bị Trầm Kỳ Dương hung hăng dí súng vào, anh nói “Tôi hỏi lại anh một lần, người đâu?”
Người đàn ông thu liễm tất cả sắc mặt, ánh mắt trầm xuống, sự tàn nhẫn đột nhiên hiện lên.
Chỉ có thể phụckích một lần, muốn bắn chết Giang Khải Minh lần nữa sẽ khó khăn.
Vừa dứt lời, tiếng còi báo động lập tức vang lên, nơi này đã là biên giới rừng mưa Hoắc Hà, xuống núi chính là thị trấn, cảnh sát địa phương nghe tiếng súng phái người đi tuần tra.
“Còn không đi sao?” Lục Dã nhìn Trầm Kỳ Dương, ánh mắt đen nhánh xoáy sâu như con sói chờ thời cơ, “Chờ cảnh sát tuần tra tới, sợ là các cậu không đi được.”
Hi Lặc ở bên cạnh cũng dùng ánh mắt ra hiệu, anh ta vừa mới phán đoán âm thanh đến từ đâụ
Chỉ sợ là tɾong vòng mười phút sẽ đến nơi này.
Trầm Kỳ Dương có thói quen tiết kiệm binh lực, trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi là trò anh thường chơi, không nghĩ tới hôm nay mình cũng có một ngày bị tính kế.
Cục tức này quả thực nghẹn ở cổ họng.
Có khăn che mặt, đôi mắt người đàn ông giống như sinh ra gai nhọn, đen tối u ám. Anh chĩa súng vào Lục Dã, khóe miệng đột nhiên nhếch lên một độ cong.
“Cảnh sát Lục, hẹn gặp lại.”
Nói xong, Trầm Kỳ Dương lập tức cùng mấy người khác biến mất ở sâu tɾong rừng rậm.
Hội nghị kết thúc.
Vài người tham dự hội nghị đến đây trao đổi ý tưởng với Liên Chức, ý tưởng kết hợp giữa rừng cây và công trình quá táo bạo, chi phí bảo trì hậu kỳ cao, một số người do dự không tiến lên, lo lắng đây là tái hiện của nhà hát opera Sydney, nhưng một khi thực hiện ¢hắc chắn sẽ đưa cả giới kiến trúc phát triển the0 kỷ nguyên mới.
Trong đó không thiếu viện kiến trúc mà Liên Chức đã sớm muốn hợp tác, sau khi trao đổi xong cô đi dọc the0 lớn sảnh ra ngoài, đã thấy Richard và mấy lớn thần nổi danh còn lại đang nói chuyện phiếm với Tống Diệc Châu, ước chừng Tín Thành Đông Phương tài trợ tổ chức hội nghị thượng đỉnh, lời cảm ơn vẫn phải có.
Liên Chức thắc mắc tại sao hắn lại trở thành người khống chế cổ phần khách sạn, nhưng lúc này rõ ràng không phải thời cơ tốt để hỏi.
Cô giả vờ như không thấy đi qua bên cạnh hắn, đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng kêu trầm thấp.
“Liên tiểu thư.”
Liên tiểu thư nào, hiện tại cô họ Trầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận