Chương 672

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 672

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không nhịn được mà phỏng đoán khi thân thế chật vật bị công khai, nhà họ Lục là gia tộc lớn, ba đời giữ chức vụ quan trọng trong quân đội sẽ đối xử với cô như thế nào, mà Lục Nhất Hoài thì sao, ngỗ nghịch với gia tộc liều lĩnh cưới cô, hay là thuận theo để cô làm t̠ình nhân, lúc nào ngán thì thành bình hoa trên bàn.
Nếu như một người đàn ông nào đó coi trọng, anh ta chuyển tay đưa tới, vừa hay được thanh chức rất nhanh, lại làm được một chuyện dệt hoa trên gấm.
Từ đó cô hoàn toàn đi trên con đường giống Lâm Dao.
Ngày cô bệnh chết không người hỏi thăm, trên con đường xuống suối vàng nhìn Lâm Dao nước mắt rưng rưng nhìn mình.
Tất cả những chuyện này đều là giả thiết, nhưng những thứ này đã chôn xuống lòng Lâm Chi Nam, mọc rễ nảy mầm, mỗi một giọt nước mắt rơi xuống, mầm non kia lại giống như dưới sự che chở của lớn thủ lớn nhanh, cuốn lấy cổ họng cô, khiến cô không sao thở nổi.
Vòi nước vẫn đang chảy, ánh đèn ấm áp lại mập mờ tùy ý chiếu xuống, tất cả không có gì khác thường.
Lâm Chi Nam chậm rãi đứng dậy, tay run rẩy lau đi nước mắt trên mặt, từ khóe mắt đến cằm, sau đó mở túi xách ra lấy đồ trang điểm.
Cô hận lại không thể hận.
Cô hận không thể khiến cho Đường Văn Thành, nhà họ Đường, khiến cho tất cả kẻ cầm đầu phải vào tù, nhưng hiện thực chính là quan lại bao che cho nhau, cùng ở một Đế Đô, chưa chắc cô đã chạm mặt được.
L ng ngực như bị một bàn tay níu chặt lấy, cô càng thêm đau đớn, động tác trên tay càng thêm ngay ngắn trật tự, từ kem nền cho đến phun sương, rồi son môi.
“Mỹ phẩm dưỡng da vĩnh viễn có thể cho phụ nữ gương mặt thứ hai, cho nên phải lợi dụng cho thật tốt.” Đây là điều Phan Ly từng nói với cô.
Lâm Chi Nam thất thần mà nhìn chằm chằm vào mình trong gương, rõ ràng chỉ mới qua nửa tiếng, đuôi mắt tinh xảo giống như hồ ly, mũi cao thanh tú, vẫn đẹp mắt như vậy, nhưng lại có thứ gì đó long trời lở đất.
Cô không khỏi một lần nữa nhớ đến câu nói kia của Lục Nhất Hoài, sau khi tốt nghiệp xong lập tức kết hôn.
Nghĩ đi nghĩ lại, nước mắt lại lần nữa tràn mi.

lớn sảnh, Lục Nhất Hoài đã gọi và nhắn tin mấy lần cho cô, hỏi cô sao còn chưa ra, không phải muốn xem bắn pháo hoa sao, nếu còn không ra sẽ hết mất.
Lâm Chi Nam Đừng giục em nữa, em đến ngay.
Vừa qua khỏi chỗ rẽ lại có người sớm đợi cô ở đó.
Bành Việt đứng bên cạnh, khẽ cười nhìn cô.
Ánh mắt Lâm Chi Nam lướt qua mặt ông ta, đang định đi đường vòng.
Ông ta đột nhiên lên tiếng. “Cô Lâm, có thể giành chút thời gian cùng Bành mỗ nói chút chuyện không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận