Chương 672

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 672

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bước ͼhân Liên Chức không ngừng.
Giọng nói lần này có chút chậm rãi, nghe kỹ còn có ý uy hiếp.
“Liên Chức.”
Vừa rồi lúc cô cầm micro có giới thiệu tên của mình, lúc này mọi người ra khỏi lớn sảnh đều nhao nhao nhìn về phía cô.
Nếu đi tiếp sẽ không lễ phép, Liên Chức quay đầu lại, đụng vào một đôi mắt sâu thẳm như sương mù.
Có một số người dù cho tư thế đứng có tùy ý, hết lần này tới lần khác cũng khiến cho người ta cảm thấy cẩn thận đúng mực.
Hắn và kiến trúc sư nữ bên cạnh lễ phép gật đầu, vô cùng phong độ, hắn cong môi hòa nhã, lại cười nhìn Liên Chức, ánh mắt dường như có chút ung dung.
Âm thanh bọn họ nói chuyện loáng thoáng, Liên Chức chỉ có thể nghe ra hai chữ “ước chừng” từ tɾong giọng Anh lưu loát của hắn.
Đảo mắt Tống Diệc Châu đã vượt qua cô.
“Trùng hợp thật, Tống tổng.”
Trong nụ cười của cô lộ ra tám cái răng, nụ cười giả tạo tiêu chuẩn, Tống Diệc Châu nhếch môi, chậm rãi dừng lại.
“Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Hắn chậm rãi đến gần, “Đã nói nước ngoài rấtnhỏ mà.”
Chết tiệt
Nếu không phải Liên Chức để ý đây là nơi công cộng thì đã trợn trắng mắt. Hắn rõ ràng đã sớm biết.
“Tống tổng, sao anh lại là cổ đông của Tín Thành Đông Phương…”
Quan hệ cổ phần của khách sạn này rõ ràng không có Tống thị tɾong đó.
Tống Diệc Châu bình thản nói “Không có gì kỳ lạ, tôi cũng sắp đến tuổi trung niên, tất cả cơ nghiệp cũng không thể chỉ dựa vào Tống thị.”
Một câu tùy ý của người đàn ông khiến Liên Chức không thể nói là không khiếp sợ, cho nên thương hiệu Tín Thành Đông Phương này năm xưa là bị hắn thu mua? Phải biết rằng đây chính là chuỗi khách sạn sáu sao lớn nhất thế giới.
Hơn nữa trung niên là cái quỷ gì.
“Tự chê mình g͙ià thì thôi đi, đừng kéo cả tôi vào.”
Liên Chức đảo tròng mắt, nhớ tới hắn chỉ lớn hơn mình ba tuổi, đột nhiên không muốn nói chuyện với hắn nữa.
Lạ thật.
Mấy ngày nay Tống Diệc Châu bôn ba qua lại giữa hội nghị và máy bay, mệt mỏi giấu kín khiến mi tâm hơi nhăn lại.
Nhưng nhìn thấy biểu cảm của cô, nụ cười thả lỏng chậm rãi đọng lại ở khóe miệng.
“Tối qua nghỉ ngơi tốt chứ?”
“Tốt lắm.”
Biểu tượng của khách sạn sáu sao cũng không phải nằn ở giá cả, mà là phụcvụ đúng mức. Quản gia tư nhân chuyên môn, vị trí địa lý tuyệt đẹp cùng h0àn cảnh vô cùng yên tĩnh, ngay cả hành lang khách sạn cũng có hệ thống mùi hương.
Liên Chức đang muốn thành thật gật đầụ
Chờ đã
Nếu như hắn là CEO của khách sạn, vậy thì hôm qua quản lý của ngân hàng Thụy Sĩ dẫn the0 tám nhân viên công tác kiêm hai vệ sĩ, tại sao có thể trùng trùng điệp điệp ra vào khách sạn, có phải đã có người báo cáo cho hắn rồi đúng không?
Trong nháy mắt Liên Chức muốn vòng qua đề tài này.
Tống Diệc Châu lại thờ ơ nói “Ngày hôm qua quản lý báo cáo cho trợ lý của tôi, nói rằng có hơn mười người mặc âu phụcg͙iày da có vẻ như lai lịch không đúng, sau lại tự xưng là nhân viên công tác của ngân hàng Thụy Sĩ vì nhu cầu công việc nên cần ra vào khách sạn.”
Ah ah ah ah…
Liên Chức tự động bịt kín lỗ tai.
Tống Diệc Châu chậm rãi cười nói “Em mở két sắt rồi à?”
“Không được sao?”
Cảnh giới cao nhất của mặt dày chính là hùng hổ như mình có lý, Liên Chức nói, “Mật mã két sắt là anh nói cho tôi biết.”
Tống Diệc Châu gật đầu, như cười như không nhìn cô.
“Ảnh chụp có giữ lại chứng cứ không?”
Có vài người chính là ċһán ghét như vậy, khi nói chuyện chính sự dường như có thể nhìn thấu người khác.
Trong nháy mắt Liên Chức lại càng không muốn nói chuyện với anh.
Tống Diệc Châu cũng không nhắc tới chuyện này nữa, giơ tay nhìn đồng hồ.
“Hiện tại thời gian không muộn, nhưng London cũng đủ nhàm ċһán.” Hắn nói nếu như cô có thời gian, có nguyện ý đi dự một bữa tiệc với hắn hay không.
“Không được, Tống tổng, tôi rấtbận.”
Cô nói như thật, giống như một phút cũng không tranh thủ rời đi được. Tống Diệc Châu biết cô đang lấy cớ, cũng không cưỡng cầu, trợ lý bên cạnh đưa hoa đã chuẩn bị sẵn lên, Tống Diệc Châu tiến tới đưa cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận