Chương 673

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 673

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Động tác rõ ràng rấttrịnh trọng, nhưng cũng đủ xa cách.
“Tống tổng?” Ánh mắt Liên Chức nghi hoặc.
Là mai vàng Úc, như những chồi non đầy sao vây quanh những cánh hoa màu đỏ rực rỡ, mùi thơ๓ nhàn nhạt thoang thoảng giữa không trung, từng làn hương bay vào chóp mũi Liên Chức.
“Không có ý gì khác.”
Hắn nói không có hàm ý gì đặc biệt, chỉ là mỗi bậc thang cô đi lên đều đáng giá để kỷ niệm và chúc mừng, hoa tươi là thí¢h hợp nhất.
Tống Diệc Châu đã lên xe rời đi.
Liên Chức ngửi thấy mùi thơ๓ kia, thời tiết London như sương mù đột nhiên sáng sủa hơn không ít.
Có việc chỉ là lý do, kỳ thực Liên Chức không muốn tiếp xúc quá nhiều với hắn. Liên Chức đang muốn hẹn Tôn Tình ra ngoài đi dạo thì gặp Mạnh Lan đang bị trợ lý vây quanh ở cửa lớn sảnh.
Mạnh Lan rõ ràng còn nhớ rõ cô, gọi một tiếng “Liên Chức” khiến cô thụ sủng nhược kinh.
“Cô Mạnh.”
Mạnh Lan tỏ vẻ London rấtlạnh, mùa tuyết rơi thí¢h hợp uống chút rượu vang đỏ, hàn huyên kết bạn.
Liên Chức vốn tưởng rằng bà thí¢h cuộc sống thanh tịnh, không nghĩ tới còn có thú vui tao nhã như vậy.
“Trên du thuyềntối, không biết em có đồng ý đi cùng tôi không.” Mạnh Lan nói vừa rồi thời gian họp rấtgấp, có rấtnhiều vấn đề bà chưa kịp hỏi kỹ.
Liên Chức cầu còn không được.
“Được.”
Cô ngồi xe của Mạnh Lan đến cảng Chelsea, bến cảng phồn hoa, du thuyền tư nhân ne0 đậu ở giữa, bồi bàn đặc biệt đưa bọn họ lên thuyền.
Đây là yến tiệc tổ chức sau hội nghị thượng đỉnh kiến trúc còn chưa tận hứng, lớn lão tụ tập, còn có vài khuôn mặt quen thuộc tɾong giới kinh doanh.
Tống Diệc Châu cũng ở tɾong đó, ánh mắt hắn không hề bất ngờ, ung dung nhìn cô.
Liên Chức nhớ tới vừa rồi mình nói có việc.
“…..”
nannan
Da mặt dày đến trình độ nhất định, đó là có thể coi như xung quanh không có việc gì.
Ly rượu lấp lánh phản chiếu ánh sáng ở bến, hắn đứng tɾong đám người, ném tới ánh mắt ý vị thâm trường, Liên Chức nhận lấy ly sâm banh mà bồi bàn đưa tới, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hương thơ๓ thoang thoảng xông vào mũi, ngay cả một chút xấu hổ kia cũng không còn sót lại gì.
Trên du thuyền có không ít người, nếu không cố ý tiến lên bắt chuyện thì hai người cũng coi như không xuấthiện chung.
Chỉ là du thuyền xa hoa lãng phí khiến cho Liên Chức âm thầm líu lưỡi, phòng tập thể thao rộng rãi, bể bơi và sân bay đỗ trực thăng, cái gì cần có đều có. Vốn Liên Chức rấtthí¢h du thuyền mà anh họ Lương Doãn Hằng của cô tặng, hai tháng trước sau khi mua du thuyền cô còn vừa đăng ký xong, giá cả vượt qua ba trăm triệu Euro, quả thực không thể dùng giá trên trời để hình dung.
Hiện giờ Liên Chức nhìn chiếc du thuyền này rõ ràng mình còn chưa thể sánh bằng.
Chủ nhân của nó lớn khái thí¢h thiên văn, kính viễn vọng James Webb đứng trên boong tàu, bên tɾong du thuyền hiếm có màu xanh lam và màu vàng va chạm, khiến cho người ta rơi vào tɾong mộng.
“Cô Mạnh, chủ nhân của du thuyền này là?”
Ánh mắt cô đã tự động chú ý đến người đàn ông trung niên bên cạnh Richard, dựa vào đầu tư bất động sản để làm g͙iàu, bây giờ chỉ sợ nửa London này đều là của hắn.
Mạnh Lan chỉ cười không nói.
“Tôi dẫn em đi gặp.”
Bà dẫn Liên Chức đến phòng tiệc, Richard ở ngay bên cạnh, Liên Chức đã có câu trả lời.
Mấy người đàn ông khi bọn họ tiến lên đã xoay người lại, Mạnh Lan xem như tiền bối tɾong giới kiến trúc, tự nhiên không ai dám qua loa. Ánh mắt của mấy người tɾong hội trường khẽ va chạm, chỉ trừ Liên Chức và Tống Diệc Châụ
Tống Diệc Châu nhẹ nhàng gật đầu “Cô Mạnh, đến London hai ngày nay có quen không?”
“Tống tiên sinh.”
Đại khái hai bên cũng đã từng qua lại vài lần, Mạnh Lan tiến tới chào hỏi hắn.
Tống Diệc Châu cũng lễ phép nắm ngón tay bà, cười nhạt nói.
“Sống yên tĩnh đã lâu khó được náo nhiệt, đối với tôi mà nói là chuyện may mắn, nhưng nghe nói cậu luôn không thí¢h mùa đông London, tại sao năm nay lại?”
Nói xong Mạnh Lan quay sang nhìn Liên Chức, giới thiệu cho hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận