Chương 675

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 675

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Yến tiệc diễn ra quá nửa, Liên Chức tựa vào boong tàu hóng gió.
Phía xa là cảng Chelsea lấp lánh hoa lệ, ánh đèn từ ngọn hải đăng chiếu tới, giống như tòa thành không ngủ.
“Sao lại ở đây một mình?” Mạnh Lan đứng bên cạnh cô, rõ ràng tóc đã bạc, nhưng lại có mùi rượu nồng nặc thổi tới.
“Cô Mạnh.” Liên Chức quay đầu nhìn bà, ánh mắt tán thưởng, “Cô không giống với tưởng tượng của em.”
“Tôi đây nên như thế nào.”
Mạnh Lan nói chẳng lẽ bà nên là một bà g͙ià bi thương suốt xuân thu, hay là hình dung nội tâm như tro tàn, khô héo gần đất xa trời?
“Tôi đã làm điều đó vào năm Amelina và Beniamin ra đi.”
Mạnh Lan ngửa đầu nhìn trời, Liên Chức đoán bà ấy nhất định đang nhớ tới hai đứa con, chồng bà vừa rơi xuống đáy biển đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Sau đó con cái của bà lập tức táng thân tɾong âm mưu của phần tử phản động, người tạo ra cuộc bạo loạn tự sát tại chỗ, ngay cả trả thù bà cũng không làm được.
Mạnh Lan không nhắc lại chuyện cũ, quay sang nhìn cô.
“Tác phẩm của em trước khi tôi đến London ban tổ chức đã gửi cho tôi, tôi vẫn luôn muốn gặp chủ nhân của ốc đảo thẳng đứng, không ngờ là một cô bé hơn hai mươi tuổi.”
Liên Chức ngượng ngùng cười cười, cô lại nói, “Tôi tự thấy mình nhìn người không kém, nhưng ánh mắt dưới sân khấu của em làm tôi rấtkinh ngạc, tɾong phút chốc giống như nhìn thấy đôi mắt đã trải qua tang thương.’
Bà tùy ý nói một câu, lại khiến cho cả người Liên Chức rung động.
Giống như đôi mắt của người đối diện có thể thấy rõ hai kiếp của cô.
“Trải qua nhiều chuyện không phải chuyện xấu, nhưng đối với thiết kế mà nói nhất định sẽ trở thành trở ngại.”
Mạnh Lan nói muốn đi xa trên con đường sáng tác này, nhất định không thể sa đà vào du͙c vọng cá nhân, tham lam, thù hận, cho dù chỉ là kiêu ngạo cũng sẽ ảnh hưởng đến giây phút hạ bút bị cảm xúc chi phối.
Tác phẩm ngàn vạn, càng đi về phía trước lập tức càng khó quay đầu lại.
Môi Liên Chức khẽ run rẩy.
Giống như bị bà nói tɾúng.
Sau khi sống lại trở về, thật ra tất cả tác phẩm của cô đều chỉ tạm được, như vì muốn chứng minh mình có tài hoa có năng lực, cô gấp gáp muốn lên đỉnh tɾong giới kiến trúc. Nhất là khi báo thù xong, cô điên cuồng nhận hạng mục nhưng lại nhiều lần bị cản trở.
Hạng mục ốc đảo lần này thật ra là tɾong cái khó ló cái khôn, nếu như thời gian chứng minh nó thất bại, cô ngẫm lại còn cảm thấy nghĩ mà sợ.
Lần này Liên Chức tới Anh, chiêm ngưỡng tác phẩm của những bậc thầy đỉnh cao trên thế giới, tự nhiên sinh ra cảm giác mờ mịt.
Sợ là vĩnh viễn cô cũng không thể thiết kế ra được tác phẩm nào như thế.
Sức sáng tạo cô từng kiêu ngạo, dường như sau khi tái sinh đã rời xa cô.
“Cô Mạnh…” Cô đột nhiên cảm thấy cay mũi.
“Năm Amelia và Beniamin rời đi tôi bắt đầu không gượng dậy nổi.” Mạnh Lan nói ngay cả bút bà cũng không cầm được, trầm cảm phát tác nên không dám đi ra ngoài, thậm chí có ý nghĩ từ bỏ.
“Vậy sau đó cô làm gì?”, Liên Chức nhớ lại bà đã g͙iành được giải thưởng Pritzker thứ hai.
Đây cũng là điều Liên Chức khâm phụcbà nhất, cô nhớ tới mình đời trước vì bị Trầm Hi đả kích mà không gượng dậy nổi, nếu như không phải ngẫu nhiên được trời xanh chiếu cố, sợ rằng đã sớm trở thành bùn nhão.
“Bởi vì, sau đó tôi bắt đầu quên.”
Lãng quên?
Mạnh Lan nói sau khi chồng và con chết, bà nhận được sự đồng tình, an ủi của bạn bè, bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh bà, kiên nhẫn nghe bà khóc lóc kể lể, thậm chí còn đồng cảm với những gì bà đã trải qua, cứ thế trầm cảm, bà sẽ chỉ sống tɾong lồng kính.
“Một ngày nào đó, tôi đột nhiên phát hiện là chính tôi đang lựa chọn bất hạnh.” Mạnh Lan nói, “Rất lâu không bước ra được cũng là do chính tôi không muốn, tôi không có cách nào chấp nhận sự thay đổi khi bọn họ rời đi mang đến, cho nên cố ý phong ấn bản thân tɾong sự sụp đổ.”
Liên Chức đột nhiên cả kinh.
Bị nhìn xuyên thấu khiến cho cô the0 bản năng muốn phản bác, nhưng đúng là một câu cũng nói không nên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận