Chương 677

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 677

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 240.3 Bảo vệ
Editor : Long Đế Novel
Nghe thấy A Diệu hỏi như vậy, Hạ Hạ nhíu mày “Chú ấy là em ruột của bố, là chú út của tôi, chẳng lẽ phải duy trì quan hệ giữa chúng tôi mãi như vậy sao?”
A Diệu không nói gì.
Nhưng hắn không thể không thừa nhận, logic của Hạ Hạ là đúng.
Chỉ là hắn đi the0 anh Khôn quá lâu, đã quen dùng logic của anh Khôn để đối đãi với mọi người và mọi chuyện trước, mà logic của Chu Dần Khôn rấtđơn giảnnannan muốn hoặc không muốn.
Những thứ khác như đạo đức, luân lý, huyết thống… Đều không quan trọng.
“Huống hồ, hiện tại tôi cũng muốn tự mình lựa chọn một lần.” Cô cúi đầu, “Trước kia tôi luôn trốn tránh, tôi biết việc làm ăn của bố không tốt, là việc không thể để người khác biết. Nhưng mà, con người không thể chọn trước bố mẹ, cũng không có cách nào để dứt bỏ mối quan hệ huyết thống. Điều tôi muốn cũng chỉ là một gia đình h0àn chỉnh ấm áp. Nhưng gia đình này, đã không còn nữa.”
“Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, yên ổn và tự do. Nhưng bây giờ ở bên cạnh chú ấy, tôi thậm chí còn không thể đi học. Ngay cả khi đi học… Lúc nào tôi cũng cảm thấy lo lắng và căng thẳng. Tôi không dám cởi mở nói về gia đình mình như những người bạn cùng lớp khác, tôi sợ rằng nếu tôi nói bất cứ điều gì không tốt ra sẽ bị người ta biết đến tôi và chú útnannan”
Nói tới đây, cô gái ngửa đầu nhìn về phía A Diệu vẫn đang trầm mặc nghe.
Hắn là đàn ông, còn là người bên cạnh Chu Dần Khôn, Hạ Hạ nhẹ nhàng lắc đầu “Quên đi, có lẽ anh cũng không thể đồng cảm sâu sắc được.”
Không ai có thể thực sự hiểu được cảm xúc của người khác.
“Anh Khôn rấtcoi trọng cô.” A Diệu rốt cuộc cũng mở miệng.
“Tôi biết. Chú ấy từng nói, bởi vì tôi mang họ Chu, là con cháu duy nhất tɾong nhà.” Hạ Hạ hít sâu một hơi, “Tôi cũng rấtcảm ơn chú ấy có thể tới cứu tôi tɾong lần bị nhốt ở sở cảnh sát lúc trước.”
“Chuỗi Phật châu trên tay cô là di vật của mẹ anh Khôn.” A Diệu nhìn cô, “Đây là thứ quan trọng nhất của anh Khôn, anh ấy đe0 nó rấtnhiều năm, chưa bao giờ tháo xuống.”
“Anh ấy đã nhiều lần cận kề cái chết cùng với chuỗi Phật châu này, đối với anh Khôn, chuỗi Phật châu là sự bảo vệ của người mẹ. Đối với cả nhóm chúng tôi, chuỗi Phật châu bảo vệ đức tin của chúng tôi. Vì vậy ngay từ ban đầu, tôi thực sự hy vọng cô có thể trả lại nó cho anh Khôn. Chúng tôi có thể chết, nhưng anh ấy không thể có bất cứ chuyện gì.”
“Nhưng anh Khôn đã đưa phần bảo vệ này cho cô, cho dù cô có nói gì, làm gì chọc giận anh ấy, anh ấy vẫn không lấy lại. Cho nên tôi mới nói, anh Khôn rấtcoi trọng cô.”
Hạ Hạ nhìn vật trên cổ tay mình.
“Nếu như, cô vẫn quyết định rời đi…” A Diệu vừa nói được một nửa, đã thấy Hạ Hạ ngẩng đầu lên, hắn dừng một chút, nói cho hết lời “Vậy thì cô hãy nói chuyện thẳng thắn với anh Khôn xem, không được giấu giếm trước mặt anh ấy, càng không được nói dối trước mặt anh ấy.”
Nếu A Diệu không nói bằng thái độ cực kỳ nghiêm túc, Hạ Hạ sẽ không tin lời đề nghị này.
Ở chung với Chu Dần Khôn lâu như vậy, cô biết rấtrõ hắn không phải là người dễ nói chuyện như vậy.
Cho nên cô mới không dám thẳng thắn, bởi vì không biết sẽ đổi lấy hậu quả như thế nào.
“Nếu thẳng thắn, liệu chú ấy có đồng ý không?” Cô thử hỏi.
“Tôi không biết.” A Diệu thành thật nói.
“Nếu như chú ấy vẫn không đồng ý thì sao?”
A Diệu trầm mặc hai giây, trả lời “Vậy cô đừng có ý nghĩ hay làm ra bất cứ hành động gì nữa, nếu không hậu quả đối với cô mà nói sẽ rấtnghiêm trọng.”
Nửa câu cuối cùng này tựa hồ tɾong lời nói có hàm ý, Hạ Hạ nghe xong như có điều suy nghĩ, nhưng A Diệu lại không nói thêm một chữ.
“Được.” Cuối cùng cô gật đầụ
Ít nhất còn có thể thử lại một lần nữa.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận