Chương 677

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 677

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi tạm thời coi như em khen tôi.”
Da mặt cũng đủ dày.
Tối nay trăng sáng sao thưa, một ngọn đèn được bật lên, sau khi Tống Diệc Châu đánh vảy cá xong thì cắt lát mỏng, lưỡi dao sắc bén xuyên qua thân cá, giá nướng tạm thời dựng bên cạnh xèo xèo rung động.
Hắn bận rộn hai bên, động tác cũng không hề lộ vẻ hoảng loạn chút nào, trái lại còn rấtxinh đẹp.
Liên Chức “Anh học được những thứ này khi nào?”
Người đàn ông này lúc trước cái gì cũng không biết, ngay cả việc pha cà phê cũng có thể sai khiến cô.
Tống Diệc Châu ngước mắt nhìn cô.
“Tiểu thư Liên Chức, con người cũng sẽ thay đổi.”
Liên Chức “hừ” một tiếng “Tôisơn dễ đổi bản tính khó dời.”
“Em ¢hắc chắn hiện tại người ăn chực như em muốn thảo luận những chuyện này với tôi?”
“Này này này, anh định bưng cá đi đâu, tôi cũng có phần câụ”
….
Một phần salad, một phần cá nướng.
Chờ Tống Diệc Châu chuẩn bị xong đặt ở trên bàn nhỏ, Liên Chức lập tức cầm nĩa chấm thêm mù tạt bỏ vào tɾong miệng, mùi vị khá ngon, nếu có thêm rượu thì tốt rồi.
Vừa có suy nghĩ này, Tống Diệc Châu lập tức cầm thùng bia tới.
Kéo nút mở ra, bọt khí tràn lên thấm ướt ngón tay Liên Chức, cô không thể chờ được uống một ngụm.
Tống Diệc Châu nhíu mày “Uống ít một chút, đây chỉ là giải khát thôi.”
“Bia mà thôi, uống không say.”
Nói xong cô lại uống một ngụm lớn, gió biển thổi tới, ngồi ở tɾong du thuyền ăn thịt nướng uống bia, miễn bàn thoải mái biết bao nhiêụ
Liên Chức nhịn không được nhẹ giọng nói “Tống Diệc Châu, cám ơn anh.”
“Cảm ơn tôi cái gì?”
Sương khói nhàn nhạt lượn lờ trên khuôn mặt hắn, ánh mắt như ngọn lửa tɾong lò nướng, đặc biệt rực rỡ.
Liên Chức nhìn hắn hai giây, lại dời đi.
Đừng tưởng rằng cô thật sự cái gì cũng không biết.
Cô Mạnh Lan vừa khéo mời cô đến du thuyền tụ họp, lại khéo léo quen biết hắn, lại khéo léo đến boong tàu nói những lời kia.
Coi trọng cô là nguyên nhân ngoài mặt của bà, nhưng nhìn hai người họ quen thuộc như thế, có khả năng đằng sau có Tống Diệc Châu trợ giúp hay không.
Hắn nhận định một số cảm xúc bị cô hết lòng đè nén, chỉ có thể tìm người tỉnh táo có nỗi lòng tương tự như vậy mới có thể giải tỏa sao?
Liên Chức không biết hắn rốt cuộc đã nhìn ra điều gì, người đàn ông đối diện này có đôi khi thật sự rấtđáng sợ, hỏi ba phần có thể nhìn ra mười phần.
Hơn nữa một số hành vi nếu không suy nghĩ kỹ tuyệt đối không phát hiện được.
Cô từng vì sợ hãi mà muốn rời xa, nhưng rốt cuộc hắn cũng không làm tổn thương cô.
Tống Diệc Châu cũng không tiếp tục trò chuyện.
“Sau này định làm gì?”
Không chỉ là hỏi về sự nghiệp phát triển của cô, mà còn là báo thù xong cô muốn làm gì.
Liên Chức nhìn biển lớn, nói “Làm công thôi, tôi còn nợ tập đoàn Thương Đức hai năm nữa mà.”
Tống Diệc Châu nở nụ cười.
“Sau đó nữa…” Liên Chức dự định yên lặng trở lại, đời này sau khi học nghiên cứu sinh cô còn muốn tiếp tục đào tạo chuyên sâu, học viện kiến trúc UCLA là nơi cô tha thiết ước mơ muốn vào.
Du học nghiên cứu không phải tốt sao, lại có thể cách xa Trầm gia một chút.
Đến lúc đó chỉ sợ chuyện của Trầm Hi và Giang Khải Minh đều đã kết thúc.
Cô uống một ngụm rượu, lại nhìn Tống Diệc Châu trước mặt.
“Có ai từng nói với anh, quá mức thông minh không phải là chuyện tốt chưa.”
Ánh mắt cô ẩn chứa u oán, đang ám chỉ tâm tư quanh co khó dò của hắn.
Tống Diệc Châu hơi nhíu mày “Có sao? Tôi chỉ biết đi trên cầu Nại Hà thì không thể làm quỷ hồ đồ.”
“Thôi, không phải.”
Nhìn rõ lòng người quá mức sẽ làm cho người ta sợ hãi, đặc biệt là loại người có cảm giác ranh giới ma͙nh như Liên Chức, nhưng nghĩ lại mấy người đàn ông bên cạnh cô hình như đều nhiều mưu mô.
Phiền muốn chết
Tống Diệc Châu nhìn cô khẽ nhíu mày, tưởng là phản cảm, hắn thở dài nói.
“Tôi đã làm gì em?” Hắn nói, “Dù thế nào thì đó cũng là đối với người khác.”
Ai là người khác, ai lại không phải người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận