Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai ngày sau, Thời Anh xuất viện, chỉ còn một ngày nữa là đến giao thừa, mấy ngày gần đây, bầu không khí chào đón năm mới dần dần tràn ngập, ngõ lớn ngõ nhỏ người đi kẻ lại vô cùng tấp nập, hồng hồng hỏa hỏa (*), thập phần náo nhiệt.
(*) 红红火火: Hồng hồng hỏa hỏa: Mô tả cuộc sống thịnh vượng, giàu có.
Nếu là trước đây, lúc này Thẩm Nguyệt Lâm và Thời Anh đã sớm trở về Thẩm gia đón Tết, bất quá cô vừa sảy thai, cơ thể vốn đã suy yếu, không chỉ không nên đi ra ngoài, trở về Thẩm gia cũng sẽ càng dễ khiến mọi người sinh nghi.
Những năm gần đây cô có trở lại Thẩm gia hay không cũng không quan trọng, cũng không ai quan tâm cô có quay về hay không.
Về phần Thẩm Nguyệt Lâm, ngay từ đầu đã chuẩn bị ở lại Cẩm Nguyên chăm sóc Thời Anh, dù sao cũng là thời gian gia đình đoàn viên, để cho cô ăn Tết lẻ loi một mình, nói như thế nào cũng cảm thấy vô cùng thê thảm đáng thương.
Chỉ là Thẩm gia có tục cúng tổ tiên vào dịp Tết Nguyên đán, đây là quy củ tổ tiên truyền lại, anh thân là con trai gia chủ, không thể không tham gia nghi thức quan trọng như vậy, bằng không sẽ chỉ thu hút miệng lưỡi người khác.
Thẩm Nguyệt Lâm đành bất đắc dĩ dặn dò Thời Anh ngoan ngoãn ở nhà đợi mình, may mắn thay, nơi đó cách thành phố D không xa, nhiều nhất cũng chỉ cần một ngày anh liền có thể quay về.
Đây có lẽ là cái Tết duy nhất trong hơn mười mấy năm qua hai người không thể cùng nhau chào đón năm mới.
Đêm giao thừa ngày đó, trước khi rời đi, Thẩm Nguyệt Lâm nhìn cửa sổ phòng Thời Anh trên tầng hai với vẻ mặt phức tạp.
Mãi cho đến khi Thời Anh nhìn thấy xe của Thẩm Nguyệt Lâm rời khỏi Cẩm Nguyên, rốt cuộc mới thở dài một hơi, cô nhanh chóng bước xuống giường cầm lấy chiếc điện thoại di động mà A Lương đưa cho, bấm vào trang tin nhắn gửi đi tin tức.
Tận dụng khoảng thời gian chờ nhận phản hồi, cô dự định sẽ tìm kiếm ở Cẩm Nguyên thêm vài lần nữa, nếu thực sự không tìm thấy gì, cô không còn cách nào khác đành phải bỏ cuộc.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô đột nhiên dừng lại, chậm rãi quay đầu nhìn về phía chiếc tủ âm tường, ngày hôm đó hộp nhạc rơi xuống đất, lúc này đã được đặt trở lại vị trí cũ.
Cô không hiểu sao mình lại nhớ những gì dì Ngô đã nói mấy ngày trước.
“Người quan trọng nhất trong lòng ngài ấy có lẽ chính là con, Anh Anh.”
Trong đầu chợt lóe lên một tia linh quang, ma xui quỷ khiến cô bước về phía chiếc tủ.
Phía trên chiếc tủ là những bộ sưu tập quà tặng cùng tượng nhỏ có ý nghĩa rất lớn với cô.
Cô nhặt từng cái lên nhìn qua, cuối cùng tìm thấy một cái rãnh ở đế hộp nhạc vũ công ba lê màu hồng. Thiết kế này cực kỳ bí mật, không dễ dàng phát hiện nếu không kiểm tra cẩn thận.
Sau khi nhẹ nhàng mở ra, bên trong có một cơ quan cực kỳ phức tạp, Thời Anh cầm lấy một chiếc tuốc nơ vít, cẩn thận mở từng lớp một, cuối cùng cô lấy ra một chiếc USB nhỏ.
Thời Anh cầm chiếc USB lên xem xét kỹ lưỡng trước mắt, trên mặt cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Cô đã tìm kiếm nó nhiều ngày như vậy, thế nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng thứ đó sẽ được đặt trong phòng mình.
Không dám lãng phí một giây phút nào, Thời Anh cắm chiếc USB vào máy tính. Trên màn hình hiện lên một dòng nhắc nhở, yêu cầu nhập mật khẩu để mở.
Thời Anh trong lòng rơi xuống cực điểm, loại thông tin mã hóa này nhất định sẽ có giới hạn số lần nhập, nếu nhập sai mật mã, hậu quả không biết sẽ thế nào.
Cô muốn thử chọn ngày sinh nhật của Thẩm Nguyệt Lâm, nhưng khi ngón tay sắp ấn vào bàn phím, cô chợt dừng lại, tạm thời đổi thành ngày sinh của chính mình, cô căng thẳng đến mức ngón tay gõ phím bắt đầu run lên.
Thời gian dường như chậm lại mấy lần, ngay cả hơi thở nhỏ nhất cũng có thể nghe thấy rõ ràng trong không khí, sau khi nhập con số cuối cùng, một giao diện “Mật khẩu chính xác” hiện lên.
Thời Anh sau khi kích động liền kinh ngạc không thôi, mật khẩu chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi có phần quá mức.
Cô không thể kìm nén được niềm vui trong lòng, nhưng khi nghĩ đến việc Thẩm Nguyệt Lâm đặt ngày sinh nhật của mình làm mật khẩu, cô lại có một cảm giác kỳ lạ.
Người quan trọng nhất chính là cô, những thứ quan trọng nhất đều được đặt cạnh cô, ngay cả mật khẩu cũng là ngày sinh nhật của cô.
Nhưng cô lại…
Thời Anh không hiểu tại sao cảm thấy có chút tội lỗi. Cô nhắm mắt lại, nhớ lại tất cả những điều Thẩm Nguyệt Lâm đã làm tổn thương cô cùng người thân trước đây, trái tim lạnh dần.
Cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cô mở tập tài liệu bên trong, lật xem từng cái một.
Đúng như cô dự đoán, trong đó chứa đầy sổ sách kế toán cùng những thông tin không được đưa ra ánh sáng của Thẩm gia và Thịnh Hoành đã được giữ bí mật suốt nhiều năm.
Có vô số giao dịch bất hợp pháp trong đó, cô hít sâu một hơi, nếu những chuyện này bị vạch trần, không chỉ Thẩm Nguyệt Lâm mà toàn bộ Thẩm gia sẽ bị nhổ tận gốc.
Tim Thời Anh đập lên loạn xạ, cô không thể tin được, thứ quan trọng như vậy, lại bị cô thực sự tìm ra.
Thời gian quay ngược trở lại, ngày hôm đó ở quán trà, sau khi tiễn Diệp Thư Quỳnh, Thời Anh đã nói chuyện với A Lương trước khi rời đi.
“Cô thực sự muốn rời xa Thẩm Nguyệt Lâm sao?”
“Khó khăn đến mức anh cho rằng lời tôi nói là nói dối?”
A Lương: “Không, tôi chỉ cảm thấy điều đó quá khó khăn, với thế lực của hắn, sau khi cô rời đi, muốn tìm cô căn bản cũng không có gì khó khăn, hơn nữa bây giờ cô đã có người thân, lại càng thêm lo lắng cùng ràng buộc, làm sao có thể dễ dàng thoát khỏi hắn?”
Thời Anh trầm mặc, lời A Lương nói không phải không có lý, đây cũng chính là lí do khiến cô lo lắng, lần trước cô chạy trốn, chỉ một tuần sau liền đã bị bắt trở về.
Lần này, e rằng sẽ càng khó khăn hơn, cô thậm chí ngay cả một chút manh mối cũng không có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận