Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dường như Jason cũng không ngại ánh mắt hận thù của Triển Du, còn không nhanh không chậm nói thêm: “À, quên nói cho em biết, hai đồng nghiệp của em thật là không nghe lời, tôi đã cho người bơm thuốc vào cơ thể bọn họ, chỉ cần em ngoan ngoãn một chút thì bọn họ sẽ rất an toàn.”

Triển Du hận không thể nghiền xương gã thành tro, gằn từng chữ: “Sao mày không đi chết đi!”

Jason nhếch môi cười dịu dàng: “Yêm tâm, khi nào tôi chết nhất định sẽ không bỏ lại em!”

Gã mang bốn dòng máu, ngoại hình cũng khá đẹp mắt, mày kiếm mắt sáng, nhưng chỗ sâu nhất trong đáy mắt lại lộ ra vẻ âm độc mà bất kể có dùng nụ cười rạng rỡ cỡ nào cũng không thể che hết.

Triển Du thật lòng không thích gã, cho nên khuôn mặt vốn anh tuấn lạnh lùng của gã lại càng làm cô cảm thấy sợ hãi.

Môi của gã đàn ông kia đi lên, rơi vào gò máu cùng vành tai Triển Du, cô nổi giận: “Con mẹ nó mày đừng chạm vào tao!”

Một năm trước cũng là thế này, lòng tràn đầy phẫn nộ lại không thể cử động, môi của gã tùy ý chạy trên người cô, như một con châu chấu bò qua làm cô cảm thấy chán ghét, cô không thích gã đàn ông có tính cách thất thường cực đoan này, hơn nữa cả đời này cũng sẽ không thích gã.

Cho nên mặc kệ ngoài miệng gã đàn ông này có nói yêu cô nhiều thế nào, nụ hôn có tuyệt vời thế nào thì đối với cô cũng chỉ là đang gia tăng nỗi sỉ nhục trên người cô!

Một năm trước nếu Mục Hàn không đến kịp thì có lẽ cô đã chết rồi, không ngờ hôm nay lại rơi vào tay gã, cô không sợ chết, chỉ sợ Nam Khôn sẽ đau lòng, cũng sợ các thành viên khác trong Liệp Ưng gặp chuyện không may, hiện giờ ngoại trừ cô biết Chiến Cát và Đổng Kiêu không sao ra, những thứ khác cô không hề biết, nhóm của Mục Hàn thế nào rồi? Đã bắt được Simon chưa? Nam Khôn đang ở đâu?

Giờ khắc này, một Triển Du từ trước đến nay vẫn dũng cảm kiên cừng lại cảm thấy vô cùng bất lực và hoang mang.

“Không cho tôi chạm vào, vậy em còn muốn ai chạm vào, Nam Khôn à?”

Jason ngẩng đầu lên nhìn cô, hai con ngươi màu nâu sâu thẳm tràn đầy dữ tợn cùng ham muốn giữ lấy khiến lòng người kinh hãi, gã nói: “Vậy phải khiến em thất vọng rồi, lúc nãy Thanh Mộc gọi điện thoại cho tôi nói Nam Khôn bị cô ta đâm hai châm, hiện giờ cho dù em có muốn thì phỏng chừng hắn cũng không cầm nổi súng nữa rồi.”

Triển Du nghe vậy thì hô hấp ngưng trệ, đầu óc choáng váng, đôi môi trắng bệch run run nửa ngày nhưng lại không thể phát ra âm thanh.

Jason dùng ngón tay thô bạo vuốt đôi môi lạnh buốt của cô, giọng khàn khàn nói: “Cho nên hãy để tôi thỏa mãn em đi.”

Đại khai sát giới

Sau khi đã có quan hệ da thịt với Nam Khôn, linh hồn cùng thân thể của Triển Du đã chỉ chấp nhận Nam Khôn, lần xâm phạm này so với một năm trước càng làm cho Triển Du khó chịu hơn, dù khi huấn luyện đặc công cô đã từng được học môn tâm lý nhưng giờ phút này cũng không thể điều khiển được lí tính, không thể chịu nhục được.

Bàn tay to lớn có nhiều vết chai đang bò tới bò lui tuần tra trên da thịt lạnh buốt của cô, sự liều mạng giãy giụa chỉ như chuồn chuồn bay lượn.

Triển Du chỉ cảm thấy bàn tay kia như chiếc bàn ủi, linh hồn “bị phỏng” của cô đang kêu gào.

Giãy giụa không thoát được hiện trạng tuyệt vọng cùng phẫn nộ này khiến cho cô không nhịn được chửi ầm lên: “Son of the bitch!”

Jason như không nghe thấy, bắt lấy hai tay đang giãy giụa của cô đặt lên đỉnh đầu, làn môi nóng hổi từ cổ liếm mút đến trước ngực cô.

Hai nhũ hoa bị đưa vào khoang miệng nóng ướt của gã đàn ông kia trong nháy mắt khiến cho thân thể Triển Du chấn động, thốt ra tiếng thét thống khổ, cảm giác khuất nhục khôn cùng tựa như khối băng sắc bén, đâm thẳng vào huyệt thái dương của cô, khiến cô phát điên.

Sau một lát gã đàn ông kia cởi chiếc quần lót duy nhất trên người mình ra, tách hai chân cô ra, thân thể cường tráng chen vào giữa hai chân cô.

Vật cứng rắn nóng bỏng chậm rãi đặt ngay cửa vào, da đầu Triển Du như nứt ra, đôi đổng tử co giãn kịch liệt, trong nháy mắt lửa giận ngập trời thiêu đốt hai mắt cô, tia lửa điện lóe lên, không biết cô lấy đâu ra sức lực mà đột nhiên nhấc đầu gối hung hang đạp vào eo gã.

Lực đạo phá đá chém sắt cùng tốc độ cực nhanh làm cho Jason đang đắm chìm trong dục vọng bất thình lình bị Triển Du đạp vào, đầu chống xuống giường, đau đớn nửa ngày vẫn không thấy đỡ.

Mà Triển Du vừa như tỉnh táo rồi lại không còn sức, không đợi cho cô nhào tới đánh người thì thân thể đã không nghe theo mệnh lệnh nữa.

Tựa như thời khắc nguy cấp một người mẹ có thể tay không đỡ lấy đứa con gái rơi từ lầu mười xuống, sau đó cái giá phải trả là xương hai cánh tay đều gãy.

Bản năng sinh tồn luôn có thể kích thích tiềm năng của con người, trong nháy mắt Triển Du vừa kịp lúc bộc lộ tiềm thức mãnh liệt trước nguy hiểm dưới sự kích thích của bản năng tự có, vừa lúc nãy, thân thể cô giống như trái lựu đạn nổ tung, uy lực kinh người, nhưng sau khi bùng nổ xong lại tan thành mây khói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận