Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi đẩy mạnh một cái, hất hắn ngã dúi dụi về phía sau. Hai thằng đàn em của hắn vội vàng đỡ lấy. Bách ôm lấy cổ tay, nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận tột độ.

“Mày cứ chờ đấy, Nguyễn Long. Tao sẽ cho mày biết thế nào là địa ngục,” hắn nghiến răng nói, rồi quay người bỏ đi, hai thằng kia cũng lủi thủi đi theo.

Tôi đứng nhìn theo bóng lưng của chúng, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì tức giận. Cuộc đối đầu vừa rồi thu hút sự chú ý của rất nhiều sinh viên xung quanh. Họ lại bắt đầu xì xào bàn tán.

“Xong rồi, đi về thôi anh,” An khẽ kéo áo tôi.

Tôi quay lại nhìn cô ấy. Vẻ kiên cường trên mặt cô ấy đã biến mất, thay vào đó là một sự mệt mỏi và một chút tái nhợt. Tôi biết những lời nói của thằng Bách đã làm cô ấy tổn thương, dù cô ấy cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu.

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay cô ấy, kéo cô ấy ra khỏi đám đông. Chúng tôi đi bộ trên con đường quen thuộc về nhà, nhưng không ai nói với ai câu nào. Bầu không khí nặng trĩu.

Về đến căn hộ, An lập tức đi thẳng vào phòng mình, đóng sầm cửa lại. Tôi đứng ngoài phòng khách, nghe tiếng cửa đóng mà lòng trĩu nặng. Tôi biết cô ấy cần không gian riêng, nhưng tôi không thể để cô ấy một mình như vậy.

Tôi đi đến trước cửa phòng cô ấy, gõ nhẹ.

“An à, mở cửa cho anh.”

Không có tiếng trả lời.

“An, anh biết em đang buồn. Nhưng đừng nhốt mình một mình như thế. Mở cửa ra đi, có anh ở đây.”

Tôi chờ đợi vài giây. Cuối cùng, tiếng chốt cửa cũng vang lên. Cánh cửa hé mở. An đứng đó, mắt cô ấy đỏ hoe. Cô ấy không khóc, nhưng tôi biết cô ấy đã phải kiềm chế rất nhiều.

Tôi không nói gì thêm, chỉ bước vào phòng rồi kéo cô ấy vào một cái ôm thật chặt. An không phản kháng, cô ấy vùi mặt vào ngực tôi, hai tay bấu chặt lấy áo tôi. Cả người cô ấy khẽ run lên.

“Không sao rồi. Có anh ở đây rồi,” tôi vỗ về lưng cô ấy.

Chúng tôi cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu. Khi An đã bình tĩnh lại, cô ấy mới ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Anh nói đúng,” cô ấy nói, giọng khàn khàn. “Chúng ta không thể cứ bị động chịu trận như thế này được.”

Tôi ngạc nhiên nhìn cô ấy.

“Em vừa nghĩ ra một chuyện,” An nói tiếp, trong mắt cô ấy lại ánh lên sự quyết tâm. “Em đã nói sẽ dạy võ cho anh vào cuối tuần, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Không cần phải đợi đến cuối tuần. Bắt đầu từ hôm nay. Ngay bây giờ.”

“Bây giờ?” tôi tròn mắt.

“Phải. Chung cư của chúng ta có một phòng gym ở tầng dưới. Đi thôi. Chúng ta không có thời gian để yếu đuối. Chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Để lần sau, khi gặp lại thằng khốn đó, anh có thể cho nó một trận ra trò mà không cần phải lo lắng gì cả.”

Lời nói của cô ấy đầy sức mạnh, kéo tôi ra khỏi sự tức giận và bất lực. Cô ấy nói đúng. Than vãn và tức giận chẳng giải quyết được gì. Hành động mới là câu trả lời.

“Được,” tôi gật đầu, lòng quyết tâm dâng trào. “Đi thay đồ thôi.”

Năm phút sau, chúng tôi gặp nhau ở phòng khách. An đã thay một bộ đồ tập bó sát màu đen, tôn lên vóc dáng săn chắc, khỏe khoắn của cô ấy. Mái tóc bạch kim được buộc cao gọn gàng. Trông cô ấy lúc này như một nữ chiến binh thực thụ. Tôi cũng mặc một chiếc quần short thể thao và áo ba lỗ.

Phòng gym của chung cư không lớn lắm nhưng đầy đủ các thiết bị cơ bản. Lúc chúng tôi xuống, chỉ có vài người đang tập. Chúng tôi tìm một góc trống trải có lót thảm.

“Trước tiên là khởi động,” An nói, giọng nói nghiêm túc như một huấn luyện viên chuyên nghiệp. “Chạy tại chỗ, xoay khớp, ép dẻo. Làm theo em.”

Tôi làm theo tất cả các động tác của cô ấy. An di chuyển rất chuyên nghiệp và dẻo dai. Nhìn những đường cong trên cơ thể cô ấy chuyển động nhịp nhàng, tôi không khỏi nuốt nước bọt. Nhưng tôi nhanh chóng gạt những suy nghĩ vẩn vơ đi. Đây là lúc nghiêm túc.

Sau khi khởi động xong, An bắt đầu dạy tôi những thứ cơ bản nhất.

“Đây là thế đứng tấn. Hai chân rộng bằng vai, đầu gối hơi chùng xuống, trọng tâm hạ thấp. Giữ lưng thẳng.”

Cô ấy đi vòng quanh tôi, chỉnh lại tư thế cho tôi. Bàn tay cô ấy đặt lên eo, lên vai, lên lưng tôi. Mỗi cái chạm của cô ấy đều khiến da thịt tôi như có một luồng điện chạy qua.

“Thả lỏng vai ra,” cô ấy vỗ nhẹ vào vai tôi. “Gồng cứng như thế thì làm sao mà ra đòn được.”

Tôi cố gắng làm theo lời cô ấy. Mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán tôi. Mấy động tác trông đơn giản nhưng để làm cho đúng thì không hề dễ dàng.

Tiếp theo là các đòn đấm thẳng.

“Khi đấm, không chỉ dùng sức của cánh tay, mà phải dùng sức từ hông và vai. Xoay hông, đẩy vai, lực sẽ theo đó mà đi ra. Nhìn này.”

An thực hiện một cú đấm thẳng vào không khí. “Vụt” một tiếng, nhanh và mạnh. Tôi có thể cảm nhận được luồng gió từ cú đấm của cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận