Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ăn ngon không?” Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc nhìn vẻ mặt cô cân nhắc. Biểu cảm trên gương mặt cô khá đa dạng, nhất thời anh không đoán ra đáp án.

Hạnh Mính mím môi gật đầu, không nói lời nào, đói đến nỗi tiếp tục vùi đầu ăn. Nguyên Tuấn Sách cảm thấy mỹ mãn mỉm cười, một ngụm lại một ngụm đút cho cô: “Có thể nấu cơm cho Hạnh Mính, tôi rất vui vẻ.”

Nghe thấy anh nhắc đến tên cô, Hạnh Mính sửng sốt.

Lời này có hơi quá thân mật, nhưng cẩn thận nghĩ lại, chuyện còn thân mật hơn bọn họ cũng đã làm rồi. Thật không ngờ cô lại làm tình cùng với một con yêu ma, hơn nữa con yêu đó còn làm cô đau muốn chết.

Cơm nước xong, Nguyên Tuấn Sách vươn tay, chủ động giúp cô lau khoé miệng. Hạnh Mính vừa định che miệng lại, cằm lại bị kéo thô lên một cách thô bạo, ép cô phải ngẩng đầu, cô còn tưởng rằng sắp bị đánh, kết quả Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn hôn cô?

Từ khi phát hiện có thể vói đầu lưỡi vào trong miệng cô, Nguyên Tuấn Sách liền trực tiếp duỗi lưỡi dài vào khoang miệng, không nói hai lời quấy rầy khoang miệng cô, tặng cô một nụ hôn lưỡi kiểu Pháp tiêu chuẩn. Có lúc anh còn thích cắn lưỡi cô, sau đó kéo nó về miệng mình, liều mạng liếm mút.

Có vẻ chuyện ăn nước miếng của cô khiến anh có cảm giác thành tựu. Nguyên Tuấn Sách dùng sức ấn đầu cô, mạnh mẽ đoạt lấy hơi thở trong miệng cô, đầu lưỡi thô to có hơi lạnh, đầu tiên là đảo quanh một vòng trong khoang miệng, rồi mới lôi đầu lưỡi ra, hút lấy hút để, sau đó lại buông ra để liếm.

Anh làm không biết mệt, lặp đi lặp lại các động tác này, đến tận khi ăn sạch nước miếng trong miệng cô mới chịu bỏ qua. Hạnh Mính cảm thấy cả miệng và yết hầu đều hơi đau, nhắm nghiền hai mắt, kiên nhẫn thừa nhận, chờ đợi thống khổ qua đi.

Hôn lưỡi kết thúc, gương mặt cả hai người đều hồng rực, trán dán trán, hô hấp dồn dập phun lên mặt nhau.

Cánh môi Hạnh Mính đã sưng đến đáng sợ, cô ngậm lấy môi dưới, liếm liếm miệng, trong miệng toàn là hương vị của bữa cơm vừa rồi.

“Miệng của Hạnh Mính, ăn thật ngon.” Đôi mắt nhu tình như nước phóng to trước mặt cô, khoảng cách giữa hai người quá gần, Hạnh Mính không thể thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi dài thật dài, dày thật dày.

Dung mạo của anh rất đẹp, ánh mắt mê ly có thể mê hoặc vạn vật trên thế gian, hô hấp thanh lãnh, có chút thoải mái.

“Hạnh Mính, cậu thích cái gì, tôi đều cho cậu.”

“Vì, vì sao?” Tại sao Nguyên Tuấn Sách lại đột nhiên nói thế, cô không hiểu được.

Nguyên Tuấn Sách buông đầu cô ra, cười ngu ngốc: “Chỉ cần cậu vui vẻ tôi cũng sẽ vui vẻ. Chỉ cần là đồ vật mà cậu muốn, tôi đều có thể cho cậu. Không phải nhân loại rất thích tiền sao? Tôi cho cậu tiền có được không?”

Như sợ bị cô cự tuyệt, Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía bàn học, ngăn kéo đột nhiên mở ra, mấy chục cái phong thư nặng trĩu từ bên trong bay ra, rơi lên trên giường. Có một phong thư bị mở ra, lập tức một chồng hồng hồng thật dày rơi ra. Hạnh Mính hoàn toàn không thể tưởng tượng các phong thư khác còn có bao nhiêu.

Hạnh Mính trợn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, có lẽ cả đời này cô cũng không thể nhìn thấy nhiều tiền như vậy.

“Đống tiền này đều là của cậu, nói như vậy, Hạnh Mính có vui vẻ không?” Nụ cười tràn ngập tình yêu, Nguyên Tuấn Sách cười đến ngốc nghếch, áo khoác dài bao bọc thân hình cao lớn, tóc bạc khiến dung mạo anh càng thêm quyến rũ, đôi mơi mới được âu yếm hồng hào mê người càng ngon miệng.

Hạnh Mính sợ anh phạm tội, nơm nớp lo sợ hỏi: “Đống tiền này là từ đâu ra?”

“Tôi mua phòng ở, dùng cách thức kiếm tiền của nhân loại, cho thuê chúng .”

Nguyên Tuấn Sách sống gần ngàn năm, trong tay có cả ngân phiếu hay đồng vàng từ thời xa xưa, sau khi có ý định gia nhập xã hội loài người, anh liền lấy những thứ đồ đó ra, bán của cải lấy tiền mặt. Nghe người ta nói đầu tư bất động sẽ thu được nhiều lợi nhuận, Nguyên Tuấn Sách cũng học tập, xem thêm một ít sách, quyết định mua phòng ở, mỗi tháng đều dùng phương thức gửi qua bưu điện, người thuê sẽ nhét tiền phòng vào phong thư rồi gửi tới đây.

Nhưng anh dần ý thức được, nhiều tiền như vậy đối với anh cũng không có tác dụng, nhưng nếu Hạnh Mính thích, vậy thì cho cô hết! Nếu còn chưa đủ, anh có thể đi đoạt tiền của người khác cho Hạnh Mính.

Nhìn mấy phong thư rơi trên mặt đất, cũng rơi ra một đống tiền mặt màu hồng, Hạnh Mính kinh sợ, cúi người, lắc đầu.

“Sao vậy? Hạnh Mính không thích sao? Vì sao lại không thích? Hay là cậu muốn thứ khác? Cậu muốn cái gì, tôi đều có thể cho cậu!” Nguyên Tuấn Sách tới gần cô, hai tay chống sáng hai bên người Hạnh Mính, nhất định muốn cô cho ra một đáp án.

“Không phải, mình không cần, cậu đừng tới gần mình.”

Ngón tay chạm tới phía dưới gối đầu, Nguyên Tuấn Sách sờ thấy một món đồ khả nghi, lôi nó ra, thì ra là một tờ giấy bị vo viên thành một cục. Bên trên tờ giấy có chữ viết quen thuộc.

Hạnh Mính duỗi tay muốn đoạt lại: “Trả lại cho mình!”

Nhưng cô còn chưa tới gần đã bị một cơn gió hất văng ra, đánh ngã ra sau.

Nguyên Tuấn Sách mở tờ giấy ra, tuy tờ giấy nhăn nhúm cau có, cũng không ảnh hưởng đến chuyện anh đọc ký hiệu bên trên.

Anh rũ mí mắt, tròng mắt đen láy đầy mị hoặc, ngữ khí đen tối không rõ.

“Thì ra, điều Hạnh Mính muốn lại là giết tôi.”

__________________________________________________

“Không! Không phải!” Hạnh Mính sợ tới mức hồn phi phách tán: “Mình chỉ định đi ra ngoài một tí thôi, nhưng vừa thử rồi, không ra được.”

“Cậu tin mình đi. Mình không muốn giết cậu, hơn nữa mình cũng đánh không lại cậu mà!”

Hạnh Mính vươn tay, đầu ngón tay thật cẩn thận túm lấy một góc áo nhỏ của anh, lung lay hai cái, nhìn lên chỗ ngực anh, nơi đó có một cái lỗ, là do vừa rồi bị linh phù xuyên qua. Tuy nó rất nhỏ, nhưng từ cái lỗ đó có thể nhìn xuyên qua thân thể, thẩy cả cảnh vật sau lưng anh.

Hạnh Mính nghẹn họng nhìn trân trối, cơ thể của Nguyên Tuấn Sách có một lỗ thủng, vậy mà máu bên trong hoàn toàn không chảy qua, cứ như bị đông lạnh hết, mà anh vẫn hành động được giống như người bình thường, quả thực là quỷ.

Không đúng, là yêu.

“Động tác như vậy gọi là gì?”

Hạnh Mính có chút hoảng hốt: “Cái gì?”

Nguyên Tuấn Sách chỉ vào tay cô, bàn tay đang túm lấy một góc áo khoác cao bồi của anh.

“Xin tha…… Ah không phải! Là làm nũng, cái hành động này của mình gọi là làm nũng.”

“Làm nũng.” Anh cúi đầu cười nhạt, tâm trạng hình như rất vui vẻ: “Thì ra đây là làm nũng? Nhưng vì sao khi Hạnh Mính làm nũng, tôi lại càng muốn khi dễ cậu?”

Hạnh Mính vội vàng rụt tay về, mắng một câu: “Biến thái.”

Anh nghiêng đầu, hiển nhiên là nghe không hiểu, ánh mắt ý bảo cô giải thích.

“Chính là nói cậu không bình thường.”

“Thì ra là thế. Thì ra hình tượng của tôi trong lòng Hạnh Mính là không bình thường.”

Mái tóc bạc chẳng được chải chuốt gọn gàng, tản mát sau lưng, khí chất đoan trang tối tăm, mười ngón tay như ngọc, Nguyên Tuấn Sách vân vê cục giấy vô dụng kia, dò hỏi cô: “Cậu muốn vẽ bùa sao? Vậy chúng ta làm một giao dịch đi.”

Nguyên Tuấn Sách hiếm khi biết nói chuyện như vậy, Hạnh Mính tò mò: “Giao dịch gì?”

“Đánh tôi.”

“Mình không dám!”

“Đương nhiên, nếu như đánh không lại, tôi muốn lấy một ít đồ vật từ trên người Hạnh Mính xem như phần thưởng. Nếu Hạnh Mính đánh thắng tôi, thì tôi sẽ thả Hạnh Mính ra ngoài.” Môi mỏng khẽ cong lên, nở nụ cười tùy ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận