Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả lễ đường trở nên yên ắng.

Thậm chí khách khứa còn không biết có chuyện gì xảy ra.

Dịch Nhữ yếu ớt cứng đờ, Hạ Cảnh Chiêu giữ lấy sau gáy cô, bàn tay tráinhẹ nhàng túm lấy tóc cô, anh trao cho cô ụ hôn thành kính nóng cháy.

Tiếng vỗ tay lại vang lên, trở nên túc mục và trang trọng, mọi người đều nhìn chăm chú vào chú rể si tình và người vợ ngủ say trên sân khấu của anh với ánh mắt thương hại.

Trước khi mọi người kịp nghe, chú rể thì thầm với cô dâu với sự thâm tình, “Đêm nay động phòng hoa chúc, chúng ta tính sổ hết thù cũ nợ mới.”

Nghi thức long trọng đã kết thúc.

Dịch Nhữ được đẩy vào tiệc rượu theo nghi thức Trung Quốc với mọi người cùng Hạ Cảnh Chiêu. Suốt quá trình này, Hạ Cảnh Chiêu giới thiệu người vợ “hôn mê” của mình với bạn bè, bạn học và giáo viên. Dịch Nhữ “gặp” được rất nhiều người, thậm chí còn có Tạ Viễn Ninh “con trai của chú Tạ”. Hạ Cảnh Chiêu giữ lấy vai cô, khẽ vuốt ve đuôi tóc của cô, mời Tạ Viễn Ninh một ly.

Sau khi tất cả đều kết thúc, hình như trời đã khuya.

Khi Dịch Nhữ có chút sức lực hành động, cô có cảm giác ai đó bế mình lên. Cô được đặt lên giường, rút kim tiêm trên mu bàn tay đi. Cô nhớ tới căn phòng quen thuộc, băng vải quấn quanh cổ chân, xiềng xích mới móc vào cổ tay.

Hạ Cảnh Chiêu không vội làm gì Dịch Nhữ.

Anh rót rượu, uống hết ly này đến ly khác.

Trong tiệc cưới, anh đã uống rất nhiều rượu, , mùi rượu nhanh chóng khuếch tán trong phòng. Lúc này, giường hơi lún xuống, cằm Dịch Nhữ bị ép há ra, bờ môi lạnh lẽo bao phủ lấy môi cô, đầu lưỡi dịu dàng nhưng lại mạnh mẽ cạy khớp hàm ra, Hạ Cảnh Chiêu đút cho cô rất nhiều rượu.

Dịch Nhữ tưởng anh định làm gì nhưng Hạ Cảnh Chiêu chỉ cởi bỏ chiếc vòng trên cổ tay, cởi hết quần áo của cô ra, sau khi để cô không còn mảnh vải che thân, anh lại trói cô.

Vì sức uống của cô rất kém, thân thể bị vuốt ve bắt đầu nóng lên sau một lúc, Hạ Cảnh Chiêu nằm nghiêng, giơ tay ôm lấy cô.

Anh không nói một lời nào trong suốt quá trình, im lặng quái dị.

Cho tới một lúc lâu sau, Dịch Nhữ mới nghe thấy những câu vô nghĩa bên tai.

“A Nhữ, anh nhớ em nhiều lắm…”

Người kia ôm chặt lấy cô hơn, như thể chỉ cần hở ra một chút là cô sẽ bốc hơi khỏi không khí.

Dịch Nhữ xoay lưng về phía Hạ Cảnh Chiêu, có dấu vết ướt át ở sau gáy, chẳng biết là mồ hôi hay nước mắt. Trên ngực đau đớn co rút. Nếu lúc trước cô có thể nhẫn nhịn không thấy cô đơn ở nước ngoài, cũng không có khát vọng với SM, bây giờ bọn họ sẽ ra sao?

Cô không biết suy nghĩ của mình.

Vì không có “nếu”.

Khoảng một, hai tiếng sau, Hạ Cảnh Chiêu tỉnh lại.

Việc đầu tiên Dịch Nhữ nhận ra là từ nằm trên giường, cô đã bị đẩy xuống đất, đầu óc quay cuồng. Mặc dù trên giường có tấm thảm dày nhưng Dịch Nhữ vẫn choáng váng.

Dịch Nhữ cau mày ngồi xuống, cô chưa hoàn hồn, vòng da trên cổ tay đã bị kéo chặt, cô nhào vào một nơi ấm áp mềm mại, là hai chân mở rộng của Hạ Cảnh Chiêu.

Dịch Nhữ tránh né, cổ tay lại bị kéo lên cao, cô ngồi giữa hai ch6an Hạ Cảnh Chiêu, một bàn tay bóp lấy cằm cô.

Dịch Nhữ không thể nhìn thấy gì, nhưng lại nghe thấy giọng điệu lạnh lùng và xa lạ của Hạ Cảnh Chiêu, “Nếu phải cùng đường thì anh cũng không muốn uy hiếp em bằng người khác, nhưng nếu em còn muốn tự tử, những người bạn nói chuyện với em hôm nay sẽ bị liên lụy.”

Dịch Nhữ cố gắng nói, “Không đâu.”

Thật ra sau khi tỉnh táo lại, cô không còn suy nghĩ đó nữa, cô cũng không biết tại sao lúc đó mình lại lựa chọn như thế. Có lẽ khi người ta kích động và bị dồn nén quá lâu sẽ làm chuyện gì đó khác với ý định ban đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận