Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam ra hiệu cho cô nhấc máy.

Trần Vân nhặt lên, thận trọng: “Xin chào?”

“Xin chào? Là Vân Vân sao? Có thực sự là Vân Vân không?” Một giọng nói già nua vang lên từ đầu bên kia, xen lẫn vui mừng và lo lắng: “Vân Vân, cháu ở trong thành phố thế nào rồi?”

“Bà nội?” Trần Vân cầm ống nghe, có chút không xác định nhìn Tần Hạo Nam, Tần Hạo Nam gật đầu, lúc này cô mới tin rằng mình không nghe nhầm: “Bà nội, bà nội, bà thế nào rồi? Lúc cháu không có ở nhà, bà có khở không? Có uống thuốc đúng giờ không? Còn nữa, tiền cháu để cho bà bà đừng tiếc mà lấy đi mua đồ ăn.”

Khi cô nói, chóp mũi của Trần Vân cảm thấy chua chát, cô thực sự nhớ bà nội.

“Bà không sao, rất tốt, cháu yên tâm, bà tự chăm sóc bản thân rất tốt, cũng uống thuốc đúng giờ, cả người rất khỏe, còn tưởng là năm mới có thể gặp cháu.” Nói đến đây, bà nội cũng nghẹn ngào nức nở.

Trần Vân khịt mũi, cố gắng không khóc, cô không thể để bà nội cảm thấy mình không được khỏe.

“Cháu cũng sống rất tốt, chị họ rất tốt với cháu, anh rể cũng tốt với cháu, cháu ở nhà dọn dẹp nhà cửa, chị họ cho cháu rất nhiều, rất nhiều tiền lương.”

“Tốt quá, tốt quá rồi, hôm nay có người lái xe đến làng chúng ta, hỏi thăm nhà chúng ta, nói là bạn của bạn trai cháu, được bạn trai cháu nhờ đến đưa đồ cho bà, còn tặng rất nhiều, đồ ăn đồ dùng cái gì cũng có, Vân Vân, cháu đã có bạn trai rồi sao?”

Trần Vân vô thức quay đầu lại nhìn Tần Hạo Nam, chẳng lẽ là anh phái người đưa đồ cho bà nội sao?

“Vân Vân?”

“Vâng, bà ơi, cháu… cháu vào thành phố liền quen bạn trai, anh ấy đối xử với cháu rất tốt.”

“Tốt quá, tốt quá rồi, như vậy thì tốt qua, cha mẹ cháu ở trên trời có linh, bọn họ cũng sẽ rất vui vẻ, ai nha, cháu bảo bạn trai cháu không cần lãng phí như vậy, cháu còn chưa gả cho nó, cũng không thể tiểu tiền của nó như vậy, bà không nói nữa, đây là dùng điện thoại của bạn nó gọi, bà cúp máy đây, trong nhà đều tốt, đừng nhớ bà, bà sống rất tốt.”

“Bà nội… được rồi, mấy ngày nữa cháu sẽ quay lại thăm bà, bà phải ăn uống đầy đủ và uống thuốc đúng giờ đó.”

“Bà biết, bà biết, cháu gái của tôi là vậy đó, cứ dặn dò là không ngừng được.” Câu cuối cùng là nói với người ở đầu bên kia điện thoại, sau đó cuộc gọi đã cúp máy.

Trần Vân bất đắc dĩ cầm điện thoại, Tần Hạo Nam đi tới ôm lấy cô.

Trần Vân quay người lại, vùi đầu vào ngực anh, bờ vai không khỏi run lên, cô khóc, cô thực sự rất nhớ bà nội.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ rời xa bà nội.

Tần Hạo Nam nghe được giọng nghẹn ngào khóc lóc của cô có chút khó chịu, anh đưa tay vỗ nhẹ lưng cô: “Chúng ta đi gặp bà nội của em nhé?”

“Anh điên à? Nếu bà em nhìn thấy anh.. sau này anh và chị họ sao có thể về gặp ông bà?” Trần Vân sụt sịt, nước mắt vẫn lăn dài trên khuôn mặt.

Tần Hạo Nam lấy hai tờ giấy lau nước mắt cho cô: “Sao anh có thể cùng cô ta về quê được? Anh chỉ về quê với em thôi.”

Trần Vân nghiêm túc nói: “Anh rể, cảm ơn anh, cảm ơn anh đã tìm người đến thăm bà nội em.”

“Còn khách sáo với anh? Vừa lúc có cấp dưới đến đó công tác, cũng khá gần nhà em, nên anh mới để anh ta thuận đường mua chút đồ đến, anh nghĩ em nhất định rất nhớ bà nội nên mới bảo anh ta gọi điện tới.”

Trần Vân gật đầu, cô biết, cô biết hết, cô biết anh rể vì khiến cô vui vẻ mới làm như vậy, cô thực sự rất biết ơn anh.

“Đừng khóc, anh làm như vậy là để cho em vui vẻ, tại sao em lại khóc?” Tần Hạo Nam luống cuống, cái này cùng dự đoán không giống nhau.

Trong trí tưởng tượng của anh, cô sẽ chủ động ôm lấy anh vì vui vẻ, sau này lúc hai người làm tính thì cô sẽ càng chủ động hơn.

Trần Vân ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ mở to, sau đó một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên má anh, chỉ là thoáng qua, nhưng để lại cảm giác rất ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận