Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trời đã tối mịt khi Lý Thước trở về nhà. Căn hộ chìm trong bóng tối, không một ánh đèn, không có mùi thức ăn thơm phức như mọi ngày. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh.
Anh bật đèn, vội vã bước vào phòng ngủ. Cảnh tượng trước mắt khiến tim anh thắt lại. Xuân Vũ đang nằm co quắp trên giường, tay ôm chặt một tờ giấy, cả người run rẩy.
“Xuân Vũ! Em sao vậy? Em không khỏe à?” Lý Thước lao tới, định ôm lấy cô.
Nhưng Xuân Vũ vùng vẫy, đẩy anh ra bằng chút sức lực yếu ớt còn lại. Cô ngước đôi mắt sưng húp, đỏ hoe nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự đau đớn và hận thù. Cô giơ tờ giấy đăng ký kết hôn tiếng Anh mà cô đã cất giữ như báu vật lên trước mặt anh.
“Cái này… là giả phải không?” Giọng cô khàn đặc, vỡ vụn.
Lý Thước sững sờ. Anh nhìn tờ giấy, rồi nhìn vào mắt cô. Anh biết, giây phút này rồi cũng sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến vào lúc cô sắp sinh nở như thế này.
“Xuân Vũ, nghe anh giải thích…” Anh cố gắng trấn tĩnh, đưa tay muốn nắm lấy tay cô.
“Đừng chạm vào tôi!” Xuân Vũ hét lên, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Anh là con trai của Lý Liên Thắng phải không? Vợ anh là Đỗ Ngọc Thơ phải không? Anh đã kết hôn từ hai năm trước rồi phải không?”
Lý Thước im lặng. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
“Tại sao… tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai? Tôi ngu ngốc, tôi nghèo hèn, nhưng tôi chưa bao giờ hại ai… Tại sao anh lại biến tôi thành kẻ thứ ba? Biến tôi thành loại đàn bà mà tôi khinh bỉ nhất?”
Cô khóc nấc lên, từng lời nói như dao cứa vào tim Lý Thước. Anh muốn ôm cô, muốn nói với cô rằng anh yêu cô, rằng cuộc hôn nhân kia chỉ là giao dịch, nhưng lời nói cứ nghẹn ở cổ họng.
“A…” Đột nhiên, Xuân Vũ ôm bụng hét lên một tiếng đau đớn. Gương mặt cô tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. Một dòng nước ấm chảy ra từ giữa hai chân cô, thấm ướt ga giường.
“Xuân Vũ!” Lý Thước hoảng hốt, “Em sắp sinh rồi!”
Anh không màng đến sự phản kháng của cô, bế xốc cô lên, lao ra khỏi nhà, chạy như bay xuống cầu thang. Trong thang máy, Xuân Vũ đau đớn cào cấu vào ngực anh, miệng vẫn lẩm bẩm trong mê sảng: “Đồ lừa đảo… tôi hận anh… buông tôi ra…”
Lý Thước ôm chặt cô, hôn lên trán cô đẫm mồ hôi, giọng anh run rẩy: “Anh xin lỗi… anh xin lỗi… cố lên em, vì con…”
Đến bệnh viện tư nhân, Xuân Vũ lập tức được đưa vào phòng sinh. Lý Thước bị chặn lại ở bên ngoài. Anh đứng dựa lưng vào tường, cả người trượt xuống, hai tay ôm lấy đầu. Chưa bao giờ anh thấy sợ hãi như lúc này.
Tiếng la hét đau đớn của Xuân Vũ vọng ra từ phòng sinh như xé nát tâm can anh. Một tiếng đồng hồ trôi qua dài như cả thế kỷ.
Cuối cùng, tiếng khóc trẻ con vang lên, to và rõ ràng. Cửa phòng sinh mở ra.
“Chúc mừng anh, là một bé trai, nặng 3,5kg, rất khỏe mạnh.” Y tá bế đứa bé ra, cười nói.
Lý Thước nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tã lót, khuôn mặt nhăn nheo nhưng lại có những nét giống hệt anh. Anh đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào má con. Đây là con trai anh, là máu thịt của anh và người phụ nữ anh yêu nhất.
“Vợ tôi sao rồi?” Anh hỏi, giọng lạc đi.
“Sản phụ hơi yếu do kích động mạnh, nhưng đã ổn định rồi. Anh có thể vào thăm.”
Lý Thước bước vào phòng. Xuân Vũ nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi. Anh nhẹ nhàng bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, áp lên má mình.
Xuân Vũ từ từ mở mắt. Nhìn thấy anh, ánh mắt cô không còn sự ấm áp ngày xưa, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và xa cách đến rợn người. Cô rút tay lại, quay mặt đi, không muốn nhìn anh thêm một giây nào nữa.
Hành động đó khiến trái tim Lý Thước như vỡ vụn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận