Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kế Hoạch Săn “Thỏ Ngọc” (Phiên Ngoại Mang Thai)
Sau đám cưới, Vi Dự chính thức dọn đồ… sang phòng đối diện . Họ quyết định không chuyển đi. Căn hộ nhỏ của Điền Điềm trở thành tổ ấm chính, còn căn hộ của anh biến thành kho chứa hàng và phòng vẽ . Cuộc sống đi vào quỹ đạo.
Và “kế hoạch” bắt đầu .
Họ quyết định “thả” để có con . Vi Dự, mặc dù đang bận tối mắt với bộ truyện tranh mới , nhưng đêm nào cũng “làm bài tập” vô cùng chăm chỉ.
Nhưng một tháng trôi qua, vẫn không có gì.
Điền Điềm bắt đầu sốt ruột. Cô lên mạng “nghiên cứu” .
“Để dễ thụ thai,” một diễn đàn viết, “Cả hai cần phải có tâm trạng thật… hưng phấn. Những màn dạo đầu bất ngờ, những bộ đồ lót gợi cảm… sẽ làm tăng chất lượng tinh binh.”
Điền Điềm mỉm cười. “Gợi cảm” à?
Cô lập tức đặt hàng online .
________________

Chiều hôm đó, Vi Dự đang cắm mặt vào bản vẽ thì nghe tiếng “Leng keng” bên nhà. Chắc Điền Điềm lại mua gì đó. Anh không để ý.
Nửa tiếng sau, anh vươn vai, mỏi nhừ. Anh sang phòng tìm cô.
“Điềm Điềm?”
Anh đẩy cửa phòng ngủ.
Và anh đứng hình .
Điền Điềm không có ở đó.
Trước mặt anh là… một cô nàng Thỏ Ngọc .
Cô đang đứng trước gương, trong một bộ đồ liền thân bằng da bóng màu đen . Nó hở hang một cách trơ trẽn. Phần ngực bị o ép, đẩy lên, tạo thành một khe ngực sâu hút . Phía dưới là một mảnh vải bé xíu, và phía sau… ôi lạy Chúa… là một cái đuôi thỏ bông trắng muốt, tròn vo .
Và trên đầu cô, là một đôi tai thỏ dài, vểnh lên .
Cô nghe tiếng, quay lại. Không chút bối rối . Cô mỉm cười, một nụ cười quyến rũ chết người.
“Dự ca ca…” Cô cố tình hạ giọng, biến nó thành một tiếng rên rỉ ngọt ngào. “Anh làm việc xong rồi à?”
Vi Dự nuốt nước bọt. Anh cảm thấy máu dồn hết xuống dưới .
“Em… em…”
“Em mặc thế này,” cô chậm rãi bước về phía anh, “chờ anh… ‘chơi’ cùng em.”
Cô đi lướt qua anh, cố tình để cái đuôi thỏ cọ vào đũng quần anh. Rồi cô leo lên giường, nằm sấp xuống .
“Ca ca,” cô quay đầu lại, cắn môi . “Anh có muốn… sờ đuôi của em không?” [2196, 2198]
Vi Dự cảm thấy não mình nổ tung . Anh khóa cửa lại .
Anh lao đến, đè lên người cô. Bàn tay anh bóp mạnh cặp mông tròn bọc trong lớp vải da bóng .
“A!” Cô rên lên. “Mạnh tay quá…”
“Em cố ý, phải không?” Anh gầm gừ, kéo cô lật ngửa lại .
“Em chỉ muốn… chúng ta ‘hưng phấn’ một chút.” Cô vòng tay qua cổ anh. “Vì… bảo bảo.”
“Bảo bảo…” Vi Dự lặp lại. Phải rồi. Vì bảo bảo.
Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến cặp môi đỏ mọng. Anh không cần dạo đầu. Cả hai đã nóng ran.
“Nó… nó vướng quá.” Anh lầm bầm, cố kéo mảnh vải nhỏ xíu che ở cửa mình cô sang một bên .
“Vậy thì… cứ để thế mà vào.” Cô thở dốc, hai chân chủ động vòng qua hông anh, kẹp chặt .
Vi Dự gầm lên. Anh nắm lấy hông cô, căn chỉnh, và đâm mạnh vào.
“Aaaaa!”
Lớp vải da cọ xát vào da thịt anh, cộng với sự chật chội bên trong cô, tạo ra một ma sát kinh hoàng. Đôi tai thỏ trên đầu cô rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của anh .
“Dự ca ca…” cô rên rỉ, “Nhanh… nhanh nữa…”
Tiếng da thịt va chạm, tiếng “bạch bạch” vang lên trong phòng . Anh như một cỗ máy, chỉ biết ra vào, đâm sâu, cày nát mảnh đất màu mỡ của cô.
Cô lên đỉnh trước, cơ thể co giật, vách thịt co thắt dữ dội .
“Em ra… em ra…!”
Anh không dừng lại. Anh tiếp tục, cho đến khi cô thở không ra hơi.
“Tháo… tháo nó ra…” Cô hổn hển . “Nóng… khó chịu…”
Anh mỉm cười, kéo khóa kéo ở sau lưng cô . Lớp da bóng được lột ra, để lộ làn da trắng nõn, lấm tấm mồ hôi.
“Tai… tai thỏ…” Anh nói . “Giữ lại. Anh thích.”
Anh lật cô nằm sấp lại, để cô quỳ trên giường. Lần này, không còn lớp vải vướng víu. Anh ngắm nhìn cặp mông trần vểnh cao, và cái đuôi thỏ lúc lắc. Anh lại thúc vào.
Không có bao cao su .
Cảm giác da thịt trần trụi chạm vào nhau khiến cả hai rùng mình. Anh có thể cảm nhận từng nếp gấp bên trong cô, và cô có thể cảm nhận từng đường gân của anh.
“A… Vi Dự…”
“Anh đây.” Anh nắm lấy eo cô, thúc mạnh hơn. Anh phải đưa hạt giống của mình vào thật sâu.
“Em… em lại sắp…”
“Cùng nhau.” Anh nói.
Anh thúc mạnh thêm vài chục cái nữa, và cô cảm nhận được anh giật nảy. Một dòng tinh dịch ấm nóng, đặc sệt phun thẳng vào nơi sâu nhất bên trong cô [2234, 2235].
“AAAA!” Cả hai cùng hét lên, cùng nhau ngã vật xuống giường .
Anh định rút ra , nhưng cô giữ anh lại.
“Đừng,” cô thì thầm. “Cứ để yên.”
“Hả?”
“Em đọc rồi.” Giọng cô mơ màng. “Phải để yên một lúc… cho nó… bơi vào.” Cô còn với lấy cái gối, lót dưới mông mình . “Anh… giúp em nâng chân lên đi.”
Vi Dự, dù mệt, vẫn phải bật cười. Anh làm theo. Anh giữ hai chân cô vắt lên vai mình .
Nhưng… tư thế này…
Cây hàng của anh, vẫn còn nằm trong cô, lại bắt đầu ngóc dậy .
“Điềm Điềm…” Anh rên rỉ .
“Hửm?” Cô mở mắt. Cô nhìn xuống. “Ôi trời… nó… lại…”
Anh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn.
“Em nói đúng.” Anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi. “Phải để nó… ‘bơi’ vào thật sâu.” [2241, 2242]
Và đêm đó, cô thỏ ngọc Điền Điềm đã bị con sói xám Vi Dự “ăn” không chỉ một lần, mà là rất, rất nhiều lần .
Bảo bảo, chắc chắn sẽ sớm đến thôi .
________________

(Hết) (Tác giả: Ha ha ha, kết thúc thật rồi! Cảm ơn các bảo bối đã cùng tôi đi hết chặng đường hư hỏng này! Yêu mọi người!)

Bình luận (0)

Để lại bình luận