Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Quân Ngôn không biểu cảm gì, quay đầu đi: “Biết rồi.”

“Vậy anh về nhà sao?” Cố Nhan không muốn anh rời đi như vậy.

Cô đã sớm hình thành thói quen mỗi ngày đều cùng Chu Quân Ngôn về nhà của anh, đột nhiên xảy ra việc này, nhất thời trong lòng cảm thấy có chút áy náy.

Chu Quân Ngôn muốn đem cửa kính xe kéo lên, nhưng tay của Cố Nhan vẫn để ở đó. Ánh mắt anh lạnh nhạt không kiên nhẫn nhìn chăm chăm vào chỗ chìa khoá công tắc xe, thấp giọng nói: “Ừ.”

“Nhan Nhan?” Cố Trung Lâm đợi cô ở cửa khá lâu, liền lên tiếng gọi, Cố Nhan quay đầu nhìn qua: “Con lập tức tới ngay.”

Cô rút tay về, đứng thẳng người: “Anh giận em sao?”

Chu Quân Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa, đó là ba của cô, bên cạnh còn có vị đồng nghiệp kia của cô, cuối cùng thu hồi ánh mắt, không lạnh không nhạt nói: “Không có.”

Anh không có tức giận.

Cửa kính xe từ từ nâng lên, anh một chút cũng không nhìn vẻ mặt bối rối của Cố Nhan, thấp giọng nói một tiếng:

“Tôi đi đây.”

Cố Nhan “A” một tiếng, vẫy vẫy tay với anh: “Dù sao buổi tối em cũng sẽ tới tìm anh, anh không thể không mở cửa cho em.”

54

Cố Nhan đi theo Cố Trung Lâm, còn Trần Trạch Húc thì đi phía sau tiến về phía chỗ đậu xe.

“Người lúc nãy là ai?” Cố Trung Lâm quay đầu nhìn cô, Trần Trạch Húc đi bên cạnh ông cũng thả chậm tốc độ lại.

Tâm tư của Cố Nhan xoay như chong chóng, đành phải nói : “Người phụ trách hạng mục của chúng ta.” Cô tin tưởng Trần Trạch Húc sẽ không ở trước mặt cha cô mà gây rối đâu.

Nhìn thấy Cố Trung Lâm định tiếp tục hỏi, cô liền thúc giục: “Con đói bụng rồi.”

Chờ đến khi ngồi lên xe, Cố Trung Lâm mới cau mày nói: “Ở trước mặt người khác phải có dáng vẻ của một thiếu nữ chứ.”

Cố Nhan chỉ chơi điện thoại di động, không nói gì.

Đến lúc về đến nhà ông bà nội, Cố Nhan mới biết mấy ngày trước hồ cá ở đây đột nhiên bị vỡ một cách khó hiểu, bà nội bởi vì chuyện này mà ăn không ngon ngủ không yên, vì vậy Cố Trung Lâm mời tới một vị pháp sư xem phong thủy rất nổi tiếng.

Sau khi bọn họ ăn cơm tối xong, chuông cửa vừa lúc vang lên.

“Nhan Nhan, ăn thêm chút trái cây đi con, bà không cho phép con giảm cân đâu nhé.” Bà nội sờ đầu của cô, đi mở cửa cho vị pháp sư phong thủy.

Cố Nhan ăn một vài miếng dưa, chẳng được bao lâu, lại nghe được tên mình từ trong phòng khách vang ra.

Cô nghe được vị pháp sư đó nói nàng là thân thể thuần khiết gì đó, lại nghe thấy bà nội hỏi đến nhân duyên của cô, cô hăng hái nghe một hồi, cho tới khi mọi người đều chú ý vào ông ta thì cô mới lấy điện thoại của mình ra.

“Tút____ Tút______”

Hai tay Cố Nhan đặt lên trêи bệ cửa sổ ở sân thượng, gió đêm mùa hạ lướt qua má của cô, mang theo mùi hương của những đóa hoa thổi qua, Cố Nhan nhắm hai mắt lại rồi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tắt điện thoại thì lúc này đầu dây bên kia lại bắt máy.

Một cánh hoa màu trắng khoảng bằng ngón tay cái nhẹ rơi vào trong lòng bàn tay trái của Cố Nhan, cô nhất thời quên mất việc phải nói chuyện, Chu Quân Ngôn ở đầu dây bên kia cũng chẳng lên tiếng.

Cố Nhan nghe tiếng hít thở êm nhẹ của anh, cô cúi đầu xuống thổi thổi cánh hoa trong lòng bàn tay, cất giọng ngọt ngào lên tiếng:

“Chu Quân Ngôn.”

Bên kia cũng nhanh chóng truyền đến một tiếng nói trầm thấp: “Ừ.”

“Anh đang làm gì vậy?” Mặt Cố Nhan tựa vào trêи cánh tay.

“Không làm gì cả.” Chu Quân Ngôn nghiêm túc trả lời.

“Ăn cơm chưa?”

Lúc lâu sau, Chu Quân Ngôn mới nói: “Ăn rồi.”

Hai người ở bên nhau, ngoại trừ công việc ra thì chẳng còn gì để nói, Cố Nhan cảm thấy trò chuyện với anh qua điện thoại mang đến một cảm giác thần kỳ nào đó.

“Em kể anh nghe.” Cố Nhan xoay người nhìn về phía mọi người đang tụ tập trong phòng khách, cố gắng nhỏ giọng nói: “Hôm nay cha em mời tới một vị pháp sư rất nổi tiếng về để xem phong thủy cho nhà ông bà nội em, nói một tràng thật nhiều, cả nhà đều xem bát tự của em, nói đến mức làm em thấy sợ.”

Sau đó rất nhanh đã nghe được giọng nói từ tốn của Chu Quân Ngôn:

“Nói thế nào?”

Cố Nhan vội vàng “A” một tiếng: “Ông ta nói ấn đường hóa đen, giống như có chút trở nạn gì đó, trừ phi…” Nói tới đây cô chợt dừng lại, bởi vì có một con sâu nhỏ đang đậu trêи tay cô, cô vất vả lắm mới đem nó đuổi đi được.

“Sao thế?”

“Trừ phi em đi đến miền Nam thì mới hóa giải được, sau đó em liền muốn đi, không bằng tối nay chúng ta đến nhà anh ở phía Nam rồi đi xem phim được không, bây giờ vẫn chưa tới tám giờ mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận