Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn vừa nói vừa đemtoàn bộ bài thi vừa phát hiện lấy ra , dùng sức đập lên bàn, một vài tờ từ góc bàn chậm rãi rơi xuống đầy đất.

Mỗi bài thi điểm điều khôngvượt qua 30, bên cạnh bài thi viết tên người làm xiêu xiêu vẹo vẹo: Tiêu Trúc Vũ.

Thời điểm mới vừa phát hiện, Bạch Dương chỉ cảm thấy chính mình thiếu chút nữa không kìm được nộ khí.

Hắn trầm mặc bình tĩnh hai giây, đem tổng cộng mười lăm phong thư tình toàn bộ đọc qua một lần, bên trong mỗi một câu đều nói cô đáng yêu, nhất cử nhất động đều giống đứa trẻ, bắt đầu từ ngày khai giảng năm nhất mãi cho đến đầu năm cao hai .

“Bạch ca.” Tô Hòa Mặc cong lưng, nhặt lên những bài thi đó: “Đều đều là chuyện năm trước, tôi thừa nhận là mình từng động tậm với cô ấy, thời điểm vừa mới khai giảng năm nhất , cảm thấy cô ấy đáng yêu mới thích .”

“Nhưng lúc ấy tôi không biết cô ấy là một ngốc tử, cho nên sau lại cũng không thích nữa, cậu cũng không cần nổi giận, rốt cuộc, thì tôi cũng đâu quản được tôi của trước kia phải không?”

Bạch Dương giận quá hóa cười chống đầu, thân mình hơi nghiêng, tư thái như vương tử cao ngạo trào phúng.

“Tô Hòa Mặc, tôi thật có lời khen cho cậu khi đủ bản lĩnh dùng thái độ này để nói những lời đó với tôi , tôi đích xác là tức giận, cũng vì ánh mắt kém cỏi mà cảm thấy bi ai cho cậu.”

“Còn nói như vậy, ánh mắt Bạch ca cũng vậy mà, coi trọng một ngốc tử, hơn nữa sau khi là biết cô ấy là ngốc tử vẫn thích, ánh mắt của cậu cũng chẳng ra gì.”

“Cậu muốn chết sao?”

“Tôi không muốn.” Hắn bình tĩnh nói, tay nắm bài thi dùng lực, nếp gấp càng sau không thể phục hồi lại như cũ .

Cái trán Bạch Dương nổi gân xanh, da trắng thanh lãnh gân xanh nổi lên giống như quỷ lệ đòi mạng, hai tròng mắt tràn đầy uy hiếp , cố tình lại không che được gương mặt đẹp trai của hắn .

Nốt ruồi đen càng thêm quỷ quyệt tuyệt mỹ.

Tô Hòa Mặc thừa nhận hắn có chút sợ hãi, nhìn như bình tĩnh nhưng thật ra trái tim đã đập liên hồi hô hấp có chút phập phồng.

“Tôi sẽ không giữ bên người một đồ vật tồn tại nguy cơ gấy bất lợi cho tôi.” lông mi nồng đậm rủ xuống, như một hậu duệ quý tộc, hắn trời sinh liền có được quyền lợi chi phối người khác.

“Không cho tiếp cận Tiêu Trúc Vũ,cách cô ấy được bao xa thì cút ra thật xa cho tôi.”

“Bạch ca, làm khó người khác, cậu giống như cũng không có biện pháp quản được chân tôi đâu?.”

“Cậu có thể thử xem.” Bạch Dương đứng dậy, ánh mắt trừng lên làm hắn sởn tóc gáy, kích thích nổi sợ hãi ở đáy lòng .

Trong nháy mắt, dưỡng khí chung quanh tựa như bị cướp đoạt, Tô Hòa Mặc mất thời gian rất lâu mới hòa hoãn lại tâm tình, hô hấp mới thông thuận.

Bên ngoài truyền đến tiếng khóc tiếng la của Tiêu Trúc Vũ , ngay sau đó là tiếng mở cửa mà đi, sau người ngồi trong phòng khách lặng ngắt như tờ , hai mặt nhìn nhau, dùng ánh mắt ngờ vực giao lưu.

Trong phòng, Tô Hòa Mặc cầm lấy phong thư tình trên bàn kia .

Tâm sự thiếu niên bị giấu diếm tinh tế dưới các dòng chữ, giấy màu hồng nhạt là màu mà con gái thích nhất , góc phải bên dưới ghi đúng ngày mà hắn ngày viết phong cuối cùng , hắn tính toán viết đủ 99 tờ, trộm thu thập 99 bài thi của cô, liền cùng cô thổ lộ.

Nhưng ngay ngày hôm sau mà hắn viết xong phong cuối cùng ,thì nghe được trong trường học truyền ra đồn đãi vớ vẩn, nói cô là một người thiểu năng trí tuệ, không biết là ai nhìn lén tư liệu cá nhân của cô, mới phát hiện cô có bệnh.

Từ lúc đó, Tô Hòa Mặc dù nhìn ở gốc độ nào, cũng đều không thoát khỏi gắn thêm trên người cô một cái nhãn —— ngốc tử.

Càng ngày càng nhiều người khi dễ cô, hắn cũng dần dần cảm thấy xấu hổ vì lúc trước thích cô, căm hận, chất vấn chính mình, sao lại thích một người có vấn đề về trí lực .

Bình luận (0)

Để lại bình luận