Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái trong ngực thút tha thút thít, cô đưa tay nắm lấy vạt áo đồng phục anh vừa khóc vừa thì thầm, “Anh, anh giận thì em sẽ “dỗ” anh, chứ anh đừng chia tay em…”

Thời Thác nghe xong liền sửng sốt. Anh cúi đầu xuống, bóp cằm cô nhìn không chớp mắt, “Anh nói chia tay khi nào?”

Thời Thác nói xong nghiêng đầu nhìn Giang Vọng một cái, “Mày lại nói lung tung gì với em ấy?”

Giang Vọng nhún vai vô tội nói, “Trời đất chứng giám, tao không hề nói mấy lời đó.”

Đào Đào giơ tay lau mặt, lẩm bẩm như đang giúp Giang Vọng giải thích “Không, không phải đâu là do em nói. Cả buổi chiều anh không hề nhắn tin cho em, em cho rằng anh giống như lần trước không cần em nữa…”

Thời Thác nhìn chằm chằm vào bộ dáng hoa lê dính hạt* của cô thì đột nhiên không biết phải nói gì.

[* Hán việt: Lê hoa đái vũ: Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái]

Nhóc con này thoạt nhìn nhanh mồm dẻo miệng, còn có thể đánh người y chang Tiểu Diêm Vương nhưng thật ra bên trong cô luôn không có cảm giác an toàn.

Có lẽ do thái độ lạnh nhạt của người nhà đối với cô sau khi Đào Thanh qua đời nên nhóc con này lúc nào cũng cảm thấy không có ai cần mình cả.

Đột nhiên anh nhớ tới ngày ở trong phòng ở thiết bị đó, vào thời điểm hai người đang làm thì Đào Đào ôm lấy lưng anh khóc nức nở nới với anh “A Thác ơi, anh đừng chia tay em nhé? Em, em không muốn đâu, em muốn ở bên cạnh anh thôi”

Thời Thác cảm thấy đáy mắt như bị một mảnh thuỷ tinh đâm vào làm cho anh thấy rất đau.

Lúc này anh ngồi xổm xuống, nắm lấy đôi tay trắng mịn của cô rồi dịu dàng dỗ dành cô.

“Đào Đào.”

Đào Đào chớp chớp mắt rồi rũ mắt nhìn anh, trên hàng lông mi cô cườn vươn vài giọt nước mắt.

“Em tin anh không?”

Cô gái sửng sốt nhìn anh, ánh mắt mơ màng tràn ngập sự sợ hãi.

“Nếu trước kia em không tin anh thì từ giờ trở đi em hãy tin tưởng anh. Anh đồng ý với em, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra. Mặc kệ là cấp 3, đại học hay về sau sau nữa anh đều sẽ không chia tay em, giữa chúng ta chỉ có chuyện em không cần anh nữa chứ không bao giờ có chuyện anh không cần em nữa.”

Đào Đào nước mắt từng viên từng viên rơi xuống sau khi nghe anh nói những lời này.

Cô nhìn Thời Thác như thể cô đang ngã vào đám mây bồng bềnh.

Cô chưa bao giờ thấy hạnh phúc như bây giờ.

Sau khi Đào Thanh đi rồi chưa từng có người nào dỗ dành cô như vậy, cũng chưa có người nào tâm sự và nói với cô rằng anh sẽ ở bên cô, anh sẽ không rời xa cô.

“A Thác…” cô nghẹn ngào gọi anh.

Thời Thác đứng lên đem người ôm vào lòng, anh giơ tay vỗ lưng cô, “Ngoan đừng khóc nữa, em vừa khóc thì anh liền cảm thấy mình giống như đã làm chuyện xấu vậy. Xin lỗi nhóc con, anh chưa từng yêu đương và thích ai nên không có kinh nghiệm vì sợ chọc em khóc nên anh mới không tìm em. Vốn dĩ anh định sau khi học xong tiết tự học buổi tối thì sẽ đi dỗ em, thật ra nguyên cả buổi sáng ruột gan anh đều nóng như bị lửa đốt vậy.”

Giạng Vọng vẫn luôn dựa vào cạnh cửa, thấy toàn bộ cảnh Thời Thác dỗ người thì không khỏi nổi da gà.

Nguyện vọng của sinh nhật năm nay đó chính là đời này Giang Vọng đây không muốn yêu đương…

Yêu đương đúng là mệt mỏi.

Giờ đây Đào Đào đã ổn lại cô cũng ngừng khóc.

Thời Thác buông cô ra, lau nước mắt cho cô, “Không còn sớm nữa em nhanh lên về nhà ăn cơm đi đừng làm anh lo lắng.”

Cô gái ngây ngốc gật đầu, vào lúc sắp rời đi cô vẫn là không nhịn được nhón chân hôn lên cằm anh một cái rồi chạy nhanh rời khỏi đây.

Lúc này Thời Thác nhìn chằm chằm vào cái bóng đang chạy xuống lầu rồi thấp giọng cười.

Quả Đào ngốc.

***************************

Chớp mắt một cái đã tới tháng 12.

Bởi vì không còn nhiều thời gian nữa nên Trường Nhất Trung không tổ chức thi tháng mà trực tiếp chờ đến giữa tháng 1 thi cuối kỳ luôn, sau đó sẽ cho học sinh nghỉ đông.

Lớp 609 cũng tới ngày thi đầu vào.

Tại địa phương có tổ chức thi đầu vào môn mỹ thuật nhưng không phải bằng chính quy. Vì thế thứ bảy hôm nay, Thời Thác và Giang Vọng đem theo dụng cụ vẽ rồi bắt xe đi đến trường Tam Trung thi.

Chuyện Thời Thác đã tìm người môi giới để xem toà nhà Thái Cổ Thành, trùng hợp toà nhà đó có một gia đình sẽ chuyển đi vào cuối tháng nên Thời Thác đã ký hợp đồng chờ đến tháng 1 thì dọn tới. Chỗ hiện tại anh ở cách trường Nhất Trung gần 10 km, nghỉ đông xong khối 12 sẽ chạy nước rút để thi đại học vì thế anh cũng không muốn lãng phí thời gian đi đi lại lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận