Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Tin Và Lưỡi Dao Định Mệnh
Biệt thự của Trình Huy nằm biệt lập bên bờ sông Mê Kông, được canh gác nghiêm ngặt. Nhưng với kinh nghiệm của Trạm Lâu và sự hỗ trợ của Lôi Hành, họ dễ dàng đột nhập vào bên trong như những bóng ma.
Tiếng súng giảm thanh vang lên phụt phụt, từng tên lính gác ngã xuống mà không kịp kêu lên một tiếng. Trạm Lâu bước qua những xác chết, tiến thẳng vào phòng khách lớn.
Trình Huy đang ngồi uống rượu, run lẩy bẩy khi thấy họng súng đen ngòm chĩa vào đầu mình.
“Trạm… Trạm tiên sinh… tha mạng! Tôi bị ép buộc! Là bọn Tư Đốn…”
Đoàng!
Trạm Lâu không để hắn nói hết câu. Viên đạn xuyên qua trán Trình Huy, kết liễu cuộc đời của kẻ phản bội.
“Dọn dẹp sạch sẽ.” Trạm Lâu ra lệnh lạnh lùng.
Nhưng ngay lúc đó, một tràng cười man dại vang lên từ phía cầu thang.
“Khá lắm, Trạm Lâu. Tao đã đợi mày ở đây từ lâu.”
Alan – gã sát thủ tóc vàng của Tập đoàn Tư Đốn – bước ra, trên tay hắn đang lôi xềnh xệch một người phụ nữ.
Trạm Lâu chết sững. Đó là Tỉnh Mịch Hà!
Cô bị trói tay ra sau, miệng bị dán băng keo, đôi mắt mở to hoảng loạn. Alan kề một con dao găm sắc lẹm vào cổ cô, lưỡi dao cứa nhẹ làm rỉ ra một dòng máu tươi.
“Sao? Bất ngờ không? Tao biết điểm yếu của mày ở đâu mà.” Alan cười cợt, dùng Mịch Hà làm lá chắn sống. “Bỏ súng xuống, nếu không con điếm này sẽ chết trước mày.”
Trạm Lâu nghiến răng, mắtằn lên những tia máu. “Làm sao mày bắt được cô ấy?”
“Khách sạn của mày bảo mật kém quá.” Alan nhún vai. “Nào, bỏ súng xuống! Tao đếm đến ba!”
Lôi Hành định xông lên, nhưng Trạm Lâu giơ tay ngăn lại. Hắn từ từ đặt súng xuống đất, đá về phía Alan.
“Thả cô ấy ra. Mạng tao đổi mạng cô ấy.” Trạm Lâu nói, giọng trầm đục.
“Đại ca tình nghĩa quá nhỉ.” Alan cười khẩy. “Nhưng tao muốn cả hai đứa mày chết.”
Hắn đột ngột đẩy mạnh Mịch Hà về phía trước, đồng thời rút súng bắn về phía Trạm Lâu. Trạm Lâu nhanh như cắt lao tới đỡ lấy Mịch Hà, dùng thân mình che chắn cho cô. Viên đạn găm vào vai trái hắn, máu bắn tung tóe.
Lôi Hành và đám đàn em lập tức nổ súng đáp trả. Căn phòng biến thành một mớ hỗn độn.
Trong lúc hỗn loạn, Alan lao tới, định dùng dao kết liễu Trạm Lâu đang bị thương. Trạm Lâu đẩy Mịch Hà ra xa, dùng tay không đỡ lấy lưỡi dao của Alan. Máu chảy ròng ròng trên tay hắn.
“Chết đi thằng khốn!” Alan gầm lên, dồn toàn lực ấn dao xuống.
Bỗng nhiên, một bóng trắng lao tới. Tỉnh Mịch Hà, với hai tay đã tuột khỏi dây trói lỏng lẻo (do Alan sơ suất), nhặt lấy một con dao rơi trên sàn. Trong cơn hoảng loạn tột độ và bản năng bảo vệ người đàn ông của mình, cô đâm mạnh vào lưng Alan.
Phập!
Alan trừng mắt, quay lại nhìn cô gái yếu đuối mà hắn coi thường. Hắn ngã gục xuống, máu trào ra từ miệng.
Không gian im bặt.
Trạm Lâu nhìn xác Alan, rồi nhìn sang Tỉnh Mịch Hà. Cô đang đứng đó, tay cầm con dao đẫm máu, toàn thân run rẩy. Đôi mắt cô – đôi mắt mà hắn tưởng là mù lòa – giờ đây đang nhìn hắn chằm chằm, đầy sự sợ hãi và lo lắng.
“Trạm Lâu… anh có sao không?” Cô òa khóc, lao tới ôm lấy hắn.
Trạm Lâu sững sờ. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, nhận ra sự thật.
“Mắt em… em nhìn thấy từ bao giờ?” Giọng hắn run lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự chấn động. Cô đã nhìn thấy, nhưng cô vẫn ở lại. Cô đã giết người vì hắn.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận