Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết vì sao, trong đầu Chi Đạo liên tục hiện lên những lời của Từ Oánh, cô ấy nói anh đã yêu đương với Mạt Hà từ hồi cấp hai, còn có cảnh tượng anh và Mạt Hà cùng đi vào nhà anh, và thật nhiều các dáng vẻ của anh, anh ngoan ngoãn để Mạt Hà sờ đầu, anh thâm tình nhìn Mạt Hà, anh nói thích con gái tóc dài… Sau đó, ảo cảnh lại biến hóa, những cảnh tượng kia mờ đi nhường chỗ cho cảnh tượng khác: Anh nói không phải có quan hệ nam nữ với Mạt Hà, anh nói chỉ yêu một mình cô, anh hỏi cô có muốn yêu đương với anh không, anh bị cô hôn đến thở dốc, anh nói anh chỉ không muốn ép buộc cô.
Rành rọt rõ ràng lại mơ hồ.
Tay Chi Đạo giấu trong chăn, cúi đầu, giọng nói thều thào yếu ớt: “Cái kia… Cậu là… Lần đầu tiên… Sao?”
Lỗ tai thiếu niên ửng đỏ, phát ra một tiếng từ trong cổ họng : “Ừm.”
“Anh cũng thích em đúng không? Anh thật sự không có người khác?” Chi Đạo ngẩng đầu.
Lỗ tai Minh Bạch trong nháy mắt đỏ bừng. Anh mất tự nhiên đánh mắt sang một bên, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định: “Ừ. Là thật.”
“Không cho phép lại lừa em.” Chi Đạo đột nhiên vươn tay ôm lấy eo thiếu niên, đầu dán trước ngực anh.
“Em đồng ý yêu đương với anh. Anh phải đối tốt với em đó.”
Minh Bạch ngẩn ra nửa giây, hai tay nâng lên đặt sau lưng cô, vòng tay từ từ siết chặt lại, giọng nói dịu dàng thủ thỉ .
“Nghe em hết.”
Giống như toàn bộ mùi hương trên người thiếu niên chui vào trong thân thể của cô. Chi Đạo hoàn toàn bị Minh Bạch chiếm lĩnh, cô cũng lập tức siết chặt vòng ôm của mình.
“Là do bị anh uy hiếp nên em mới đồng ý yêu đương với anh đó, không phải tự nguyện đâu.” Cô tuyệt đối không muốn ăn phân.
Minh Bạch buông cô ra, cúi đầu ghé sát vào mặt cô, gương mặt tinh xảo được phóng lớn. Đôi mắt trong veo giống như nước suối, sáng ngời nhu hòa.
“Thật xin lỗi.”
Trái tim Chi Đạo đột nhiên mềm đến rối tinh rối mù. Ai chịu được cảnh thiếu niên tuấn mỹ vốn mắt cao hơn đầu, lạnh lẽo xa cách đột nhiên lại ăn nói khép nép, mềm mại xin tha lỗi chứ? Thậm chí Chi Đạo còn có ảo giác, cô mới là tội nhân khi dễ anh, anh chưa từng làm sai.
Trong lúc hoảng hốt, Chi Đạo đột nhiên nhớ lại toàn bộ cảnh tối hôm qua, cô bị rượu thao túng, dục vọng với anh được giấu kín trong tiềm thức cũng thức tỉnh.
Vì thế, thiếu nữ mặc kệ đạo đức lương tri đi trêu chọc thiếu niên. Thiếu niên đang tuổi dậy thì, tính dục tràn đầy, mà cô lại đi tìm đường chết, cho nên chuyện này không thể hoàn toàn trách anh, cô cũng có lỗi sai. Có lẽ Minh Bạch thật sự như tướng mạo đơn thuần vô hại của mình, những lời anh nói đều là thật sự, có lẽ là Từ Oánh lừa cô? Càng có lẽ là cô hiểu nhầm chuyện giữa anh với Mạt Hà?
Một khi Minh Bạch làm ra vẻ đáng yêu, Chi Đạo liền không chịu nổi, cả người nhũn ra.
Chỉ có thể đầu hàng.

“Mặc quần áo đi, anh đi mua bữa sáng.” Minh Bạch mặc quần áo xong xuôi, thong thả cài từng chiếc nút áo. Ánh mắt dịu dàng như nước: “Muốn ăn cái gì?”
“Sữa đậu nành… Bánh quẩy…”
Hai mắt Chi Đạo mơ hồ, đột nhiên không dám nhìn dáng vẻ mặc quần áo văn nhã cấm dục của Minh Bạch, lỗ tai đỏ lên.
Thật không biết tối hôm qua là hai người “làm” như thế nào. Đối diện nhau, xoay lưng lại, hai là vào từ bên cạnh? Có phải Minh Bạch cũng thở gấp? Cái kia… Lớn hay không lớn, dài hay không dài, trông như thế nào… Sao cô hoàn toàn không có ấn tượng gì hết vậy?
Có chút thất vọng…
Nghĩ xong mấy chuyện này, Chi Đạo lập tức muốn mạnh mẽ cho mình hai cái bạt tai, mắng chính mình có phải có bệnh không?
Chi Đạo chậm rãi mặc quần áo chỉnh tề, xuống giường. Lúc hai chân chạm đất, cô cảm thấy trong người cũng không có cảm giác rõ mỏi lưng đau như trong tiểu thuyết miêu tả, hình như chẳng khác gì lúc bình thường.
Ừm… Có khả năng là do hai người đều là lần đầu tiên, cho nên mới không quá kịch liệt…
Ừ… chắc vậy
Trời ạ! Sao tâm trí cô lại bị nhuộm đen thùi lùi thể này, cô vẫn là thiếu nữ Chi Đạo thuần khiết như giấy trắng sao? Cô còn trở về như trước được không? Sắc tức thị không sắc, không tức thị sắc… (3)
(3): Sắc tức thị không sắc, không tức thị sắc: Nghĩa là: “Sắc không khác không, không chẳng khác sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc.” Đây là đoạn kinh văn về tánh không để phá chấp nổi tiếng bậc nhất của Phật pháp, được trích dẫn trong Bát Nhã Tâm Kinh.
Minh Bạch đã ra ngoài, Chi Đạo nhàm chán ngồi bên mép giường, đánh giá phòng ngủ của anh.
Nơi này vẫn giống như lần trước. Một chồng bài thi, sách luyện tập, bút đỏ chấm bài. Chẳng qua, lần này áo ngắn tay trên giá áo đổi thành áo dài tay, quần lót đổi thành cái màu đen.
Lại nói tiếp, hình như cô cũng chẳng có ấn tượng gì với cái quần lót mà Minh Bạch mặc tối qua. Màu gì, kiểu dáng ra sao, không hề có tí ký ức gì.
Ừm…
Chi Đạo! Mày suốt ngày chú ý toàn cái gì thế! Mày đang phát tình sao? Tỉnh tỉnh tỉnh tỉnh. Cho dù bây giờ mày đã là người có bạn trai, cũng đã phá thân, nhưng mày vẫn phải bảo trì tinh thần băng thanh ngọc khiết, mày hiểu không?!
Chi Đạo vỗ vỗ mặt, hoảng loạn đuổi mấy cái suy nghĩ không lành mạnh ra khỏi đầu.
Tiếp tục quan sát chung quanh. Nhìn những nơi mà lần trước cô không quá chú ý, hình như trong góc phòng, chỗ cái tủ quần áo đen trắng lại có cái gì kỳ quái.
Bên cạnh cánh tủ màu trắng có một bức màn, nếu không nhìn kỹ sẽ nhầm lẫn rằng đó là vách tường.
Chi Đạo đi chân trần, chậm rãi tới gần nơi đó. Theo lý thuyết, nơi không có cửa sổ vì sao lại có một bức màn? Sau bức màn này…. Là cái gì? Phòng quần áo? Giống như cái trong trung tâm thương mại? Nhưng đã ở trong nhà rồi, còn cần phòng thay đồ làm gì?
Chi Đạo nhẹ nhàng kéo tấm mành ra.
Thiếu nữ nhướng mắt, lại rũ mắt. Cô vươn tay sờ sờ, tay phải tới gần tay nắm cửa bên phải, nắm lấy, kéo xuống dưới. Không có động tĩnh.
Một cánh cửa gỗ bị khóa kín. Tay nắm cửa sạch sẽ mới tinh.
Có một cánh cửa ở trong góc phòng ngủ? Dùng để trang trí? Hay là… Bên trong thực sự có một căn phòng? Nếu vậy, trong phòng chứa cái gì?
Kỳ quái, che che giấu giấu làm gì? Có cái gì không thể để cho người khác biết à?
Chi Đạo nhíu mày buông tay. Cô cũng không để chuyện này trong lòng, đây là quyền riêng tư của Minh Bạch, hơn nữa nó cũng không liên quan đến cô. Chỉ là một cánh cửa mà thôi. Có lẽ bên trong để đầy vàng bạc châu báu, là một cái kim khố (4).
(4): Kim khố: Khó tiền
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Chi Đạo kéo bức màn lại như cũ rồi lại quay về ngồi trên giường, liếc mắt lại thấy vết máu khô trên khăn trải giường, gương mặt vừa mới hạ nhiệt lại nóng lên, cô vội dùng chăn che đi mọi dấu vết.

Hai người bước vào thang máy, Minh Bạch đưa cô về nhà. Chi Đạo đứng bên cạnh, vần vò quần áo, suy nghĩ thật lâu rồi mới ấp úng, giọng điệu lí nhí như kiến, nói: “Lúc anh trở về… Nhớ giặt khăn trải giường đấy…”
Minh Bạch gật đầu đồng ý.
Vừa bước ra khỏi cánh cửa nhà, Chi Đạo nhớ tới cái gì, dừng bước chân. Cô cắn môi, ngẩng đầu nhìn sườn mặt tuấn tú của thiếu niên bên cạnh, do dự thật lâu mới nói thành lời.
“Cái kia… Anh có mang áo mưa bảo vệ không?”
“Cái gì?” Minh Bạch không hiểu ý cô.
Mẹ nó! Chi Đạo thiếu chút nữa tức tới nổ bùm. Minh Bạch thật sự là đơn thuần hay là đang trêu đùa cô vậy?! Đến cô còn hiểu chuyện đó hơn anh. Nhưng chuyện này quan trọng lại khẩn cấp, Chi Đạo đành bất chấp ngượng ngùng.
“Chính là… Áo áo. Áo mưa.”
“Cái gì?” Minh Bạch càng khó hiểu.
Được rồi. Chi Đạo xác nhận, anh không mang.
Nhưng cô vẫn chưa chịu hết hy vọng, rũ mắt nhìn chằm chằm mặt đất, đá mũi giày: “Anh… Anh đều… Cho hết vào sao? Không… Cái kia rút ra… Chứ?”
“Em nói chuyện rõ ràng một chút…” Minh Bạch hoàn toàn bị cô làm cho mơ hồ.
“……”
Chi Đạo hung hăng hít một hơi thật sâu, bất chấp mọi giá.
“Chính là… Bắn… Tinh. Bắn tinh đã hiểu chưa?!” Cô sắp bị anh làm cho tức chết.
Gương mặt thiếu niên tức khắc đỏ ửng, ho khan hai tiếng, nghiêng đầu, ánh mắt né tránh: “Ừm… Ừ. Đều… cho hết vào.”
Đồ khốn kiếp! Chi Đạo dùng sức kéo góc áo của thiếu niên xuống: “Vậy còn không mau cùng em đi đến tiệm thuốc mua thuốc tránh thai. Đương nhiên, anh đi vào mua.”
“Ừm.”
Minh Bạch đột nhiên nắm lấy tay cô, mang cô đi ra ngoài. Chi Đạo cúi đầu nhìn bàn tay phải của thiếu niên hoàn toàn bao lấy tay mình, trái tim giống như lu nước đựng đầy nước, cô nhẹ nhàng nắm lại.
Vượt qua một khúc quanh, Minh Bạch đổi tay trái. Đi tới, đi tới, mỗi ngón tay của anh đột nhiên linh hoạt luồn vào khe hở ngón tay cô, hai bàn tay gắt gao nắm chặt.
Chi Đạo sờ thấy băng dán trên ngón tay giữa của thiếu niên. Cô hỏi anh sao lại bị thương.
“Không biết. Có đôi khi trên người cứ đột nhiên xuất hiện mấy vết thương chẳng biết do đâu.”
“Anh cẩn thận một chút, đừng để bản thân vô duyên vô cớ đổ máu.”
“Đã biết.”
Duyên phận thật là tuyệt không thể tả.
Lúc mới gặp, Minh Bạch cắt lỗ tai cô, còn nói mấy lời hung ác uy hiếp cô. Lúc đó, cô chỉ muốn tránh xa anh ngàn dặm, tuyệt đối không bao giờ tới gần hay chủ động dây dưa với thiếu niên nguy hiểm này. Hai người đều không vừa mắt lẫn nhau.
Hiện tại, tay cô lại đặt trong lòng bàn tay anh.
Không đúng.
Cô là vì bị anh uy hiếp mới đồng ý yêu đương với anh. Cô là bị bắt không có cách nào mới phải chấp nhận, chứ bản thân cô mới không muốn đâu.
Đi qua chỗ quẹo, đám đông ùn ùn như lũ, ồn ào ngược xuôi.
Chi Đạo thấy mình cúi đầu, tránh tầm mắt của mọi người, lén cười thầm.

Chỉ là sau đó, đã xảy ra rất nhiều.
Thế cho nên, buổi chiều kết thúc môn thi lớn học cuối cùng.
Bảy ngày khủng bố như ác mộng buông xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận